⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Anh Vi vô cùng thích thú nghịch đám cá, Hoắc Thiếu Dực không ngăn cản nữa, đứng một bên nhìn cảnh đẹp ý vui.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần anh reo lên, anh cau mày tỏ vẻ không vui lắm, đã tối rồi còn có chuyện gì không biết.
Thẩm Anh Vi không để ý đến anh, anh không muốn phá hỏng không gian của cô.
Anh đi về phía ghế gỗ được thiết kế vô cùng trang nhã bên kia, lúc này anh mới nghe điện thoại.
Nghĩ cô sẽ không xảy ra chuyện gì, hơn nữa hồ cá bên kia không sâu lắm, anh không lo lắng nên không nhìn bên đó. "Có chuyện gì?"
"..."
Đầu bên kia là người muốn bàn bạc chuyện làm ăn với anh, Hoắc Thiếu Dực đang nói chuyện gì đó.
Nhìn lại Thẩm Anh Vi vẫn đang vui đùa bên kia, xác nhận cô sẽ không xảy ra chuyện gì lần nữa mới lên thư phòng.
Lúc đi qua phòng khách, anh còn dặn dò người làm nếu cô có hỏi anh thì bảo anh ở trên thư phòng.
Thực ra anh chỉ tính lên đó xem qua tập tư liệu được trợ lí Lâm đưa lên hôm trước rồi sẽ xuống chỗ cô ngay, chắc không mất đến chục phút.
Nhưng nào ngờ thời gian này lại có người không muốn chết đi đến phá rối cô gái nhỏ của anh.
Hoắc Thiếu Dực đang nói nốt chuyện cuối để cúp máy, nào ngờ lúc anh kéo rèm thư phòng để nhìn ra vườn sau lập tức thấy một cảnh tưởng làm anh sôi máụ
Có người đang đi về phía cô, nhân lúc bảo bối của anh không chú ý, định khi dễ cô.
Hoắc Thiếu Dực thấy máu trong não mình dồn lên rồi.
Cô ta còn nhân lúc Vi Vi không biết mà đẩy cô vào trong hồ cá, khuôn mặt cô gái nhỏ lúc đó vừa ngơ ngác vừa hoảng sợ khiến anh đau lòng vô cùng.
Hoắc Thiếu Dực mặc kệ công việc, anh quăng chiếc điện thoại trong tay xuống rồi vội vã chạy đến sân saụ Người làm trong nhà đột nhiên thấy anh trở nên dữ dằn như thế thì hoảng sợ vô cùng.
Họ nghĩ lại xem mình có làm sai điều gì không.
Phía bên kia, Thẩm Anh Vi vô cùng mờ mịt khi bị đầy vào hồ cá.
May mà hồ này không sâu, không đến mức khiến cô giãy giụa sặc nước.
Nhưng có điều trời đang độ xuân nên không khí vẫn còn lạnh, lúc từ bệnh viện về Hoắc Thiếu Dực còn bọc cho cô mấy lớp áo khoác vì sợ Vi Vi của anh sẽ nhiễm gió.
Cô chưa kịp hoàn hồn lại thì cô gái kia đã sẵng một tràng dài như bắn súng liên thanh "Cô là ai hả? Sao cô dám xuất hiện trong nhà anh Thiếu Dực? Tôi nói cho cô biết, loại người như cô đừng hòng dụ dỗ được anh ấy...Á..."
Cô gái có vẻ kệch cỡm kia chưa nói xong đã bị Hoắc Thiếu Dực một tay đẩy vào hồ.
Nghĩ cũng kì, cái thời tiết chẳng mấy ấm áp này mà cô ta lại mặc cái váy cũn cỡn khoe da khoe thịt.
Phía trên chỉ mặc chiếc áo khoác gần như xuyên thấu, trên mặt là một lớp phấn son và nước hoa sặc mùi.
Hoắc Thiếu Dực nhìn thấy cô ta chỉ hận không thể một phát đánh chết.
Lúc cô ta ngã ùm xuống hồ, Thẩm Anh Vi đã được Hoắc Thiếu Dực bế lên.
Đằng sau anh có Trương quản gia mặt mày hoảng hốt cùng vài ba cô hầu gái.
Khi cô được anh ôm lấy, Trương quản gia lập tức cầm khăn lông tới, Hoắc Thiếu Dực đón lấy chiếc khăn quấn quanh người cô, vô cùng đau lòng cho cô gái của mình.
"Em không sao chứ?"
Thẩm Anh Vi gật gật đầu, lúc sau lại lắc đầu "Em không sao, chỉ là..."
"Chỉ là sao?"
Hoắc Thiếu Dực khẩn trương kiểm tra người cô một lần.
Lúc nhìn tới lòng bàn tay của cô xuất hiện mấy vết xước, còn có tia máu trong đó khiến anh phẫn nỗ tới cực điểm.
Anh cầm lấy tay cô, nhìn chằm chằm cô ả ban nãy bị anh đẩy xuống hồ.
Cô ta tên là Ninh Diễm Thanh, là em gái họ của anh.
Nói là em gái họ, thực chất lại không có họ hàng gì đáng nói.
⬅ Trước Tiếp ➡