Tiền Ngạo lập tức thay đổi sắc mặt, cái bát vốn đang cầm trên tay lập tức bị dậm mạnh xuống mặt bàn một tiếng “ba”, cơm nghẹn ở cổ họng nuốt không trôi, bị sặc đến nỗi mặt và tai đều đỏ bừng, thật lâu mới vơ cốc nước trên bàn uống vài ngụm, thở phào nhẹ nhõm.
“Cô không cảm thấy việc trọc tức tôi là một hành vi vô cũng ngu xuẩn sao?”
Nguyên Tố hừ lạnh một cái.
“Được, cô được lắm Có biết vì sao tôi đánh cô không?”
Nguyên Tố khó khăn lắm mới thấy an tâm lại bị dọa cho nhảy lên tận cổ, không lẽ là vừa rồi cô đẩy hồ bằng cẩu hữu 1 của anh ta một cái, làm cho anh ta mất mặt, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, anh ta còn muốn làm cái gì nữa?
“Cô rất sợ tôi.”
Lần này anh dùng câu khẳng định chứ không phải câu nghi vẫn nữa.
Cũng không đợi câu trả lời của cô, trực tiếp lấy tấm khăn giấy lau lau miệng, tiếp tục nói “Thằng nhóc Hách Tịnh nhìn trúng cô rồi, cô biết chứ?”
Nguyên Tố tâm chùng xuống, nếu nói đến như thế này mà cô còn không hiểu rõ, vậy thì cô không phải là một đứa thiểu năng thì chính là một đứa bại não rồi. Nhưng cô không cảm thấy vinh dự một chút nào, nhìn trúng, không phải là thích, lại càng không phải là yêu, chỉ là người có tiền tìm thú vui tiêu khiển thôi, cùng một dạng với tên họ Tiền này. Ở trong mắt của mấy tên nhị thế tổ 2 này, cái gọi là nhìn trúng ở đây có ý nghĩa gì, nói trắng ra, chính là muốn lên giường cùng cô.
Từ trước đến giờ, Nguyên Tố lần đầu tiên cảm thấy phiền chán với khuôn mặt xinh đẹp này của mình, ong bướm thì không thu hút được, mà chỉ thu hút được một lũ ruồi nhặng bâu bám.
Nhưng mà, anh ta nói việc này cho cô rút cuộc là có ý gì đây?
Cô không có hỏi, nhưng khi Tiền Ngạo chưa kịp nói tiếp thì điện thoại di động của anh ta reo...
“Tôi có một chút việc bận cần phải ra ngoài một lúc, cô về phòng trước, tối nay không nhất định tôi sẽ quay về.”
Nhìn theo hướng bóng dáng xa dần của anh ta, Nguyên Tố thở dài một hơi thoải mái, tâm trạng vô cùng vui vẻ, ngàn vạn lần đừng có quay về.
Có điều, tâm trạng tốt đẹp của cô chưa kịp kéo dài bao lâu thì đã biết thành một hồi ác mộng.
Từ xa, Nguyên Tố nhìn thấy Hách Gia Dịch đang đứng ở cửa phòng của cô và Tiền Ngạo, đôi mắt của ả ta như nhìn thấy kẻ thù giết cha, bên cạnh ả là người đàn ông mặt sẹo với Hoa Hưng Trì và Hách Tịnh.
Trong lòng cô chợt dấy lên một điềm báo gì đó, cô xoay người muốn chạy ra cầu thang, nhưng khi cô nhìn rõ thì đã có hai người đàn ông lạ mặt vạm vỡ khác đang đứng sau lưng cô.
Người đến có ác ý.
“Tiểu tiện nhân, tao xem mày chạy đi đâụ” Hách Gia Dịch hung ác nói.
Người đàn ông mặt sẹo sải bước về phía trước, nắm lấy Nguyên Tố và bạo lực kéo cô vào căn phòng bên cạnh. Sức mạnh của người đàn ông mặt sẹo đó quá lớn khiến cô nhíu mày vì đau, nhưng không thể thoát khỏi nó. Nhìn khuôn mặt đáng sợ của người đàn ông mặt sẹo, tim cô quặn thắt dữ dội.
“Các người làm như vậy là phạm pháp.”
Cô run rẩy lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra. Cô muốn bấm gọi “110”, còn chưa bấm xong, Hách Gia Dịch dùng chân đá một phát, giành lấy điện thoại trong tay cô mà dùng lực ném thẳng xuống đất, điện thoại cứ thế mà vỡ ra làm đôi, pin và nắp điện thoại mỗi thứ một nơi.
“Luật? Chờ xem, cho mày biết cái gì mới là luật.”
Nhìn thoáng qua làn da trắng như sứ của Nguyên Tố, sự ghen tị trong lòng Hách Gia Dịch đã bùng lên ngọn lửa thảo nguyên, và đôi mắt đỏ bừng vì ganh ghét. Lần đầu tiên gặp Tiền Ngạo là lúc đi cùng ông nội đến nhà cựu lãnh đạo tham dự tiệc mừng thọ, là cô đã thích anh ta rồi, nhưng Tiền Ngạo không hề cho cô tí mặt mũi nào cả, ba lần bảy lượt đều khiến cô xấu mặt.