⬅ Trước Tiếp ➡
“Nói ” Khẽ nới lỏng cái cổ bị bóp, đôi mắt khát máu lạnh lùng sắc bén như dã thú nhìn chằm chằm ả ta như muốn ăn thịt người, hai mắt đỏ ngầu vì tác dụng của thuốc.
“Cô ta không muốn cùng anh... Ở phòng bên cạnh với ba người đàn ông...”
Cút mẹ đi
Anh không còn nhiều sức lực, mà vẫn giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Hách Gia Dịch.
nannan
Nguyên Tố cảm thấy như mình vừa gặp ác mộng. Trong giấc mơ, có ba khuôn mặt kinh tởm của ba người đàn ông, và những hình ảnh xấu xí khác nhau đang rung lên lắc lư trước mắt cô... Hình ảnh có cảm giác rất thật, như đang mơ, giống như đang xem một bộ phim hành động gắn mác R+.
Cô không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, cô muốn nín thở và lắng nghe thật kỹ nhưng xung quanh đều im ắng, căn phòng tối đen như mực... Cô cảm thấy cổ họng bị người khác giữ lại và sắp nghẹt thở.
Bức tranh bỗng xa gần, như có cảm giác mà cũng như không có cảm giác, có phải là ảo ảnh không? Cô đưa tay ra, nhưng không thể đẩy người đàn ông trên người ra, cũng không thể chạm vào bất cứ thứ gì, không có ai cả sao?
Nó là một ảo ảnh?
Lúc này, cô dường như nghe thấy giọng nói của tên họ Tiền, tại sao anh ta cũng ở trong cơn ác mộng, anh ta còn cho rằng mình chưa đủ khổ sở sao? Còn gì nữa?
Không, nhất định là ảo giác.
Cửa “trò chuyện” mở ra.
Rèm trong phòng được đóng lại và căn phòng rất tối.
Cô không nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, nhưng trong không khí có một mùi máu tanh, rất nhàn nhạt.
Tiền Ngạo rất cố gắng bật đèn, ánh sáng chói mắt, nhưng anh ta hồi lâu cũng không thể động đậy.
Chiếc bàn cà phê sụp đổ, mảnh kính trắng xóa như một ma nữ...
Vết máu trên trán cô đã đông lại, mái tóc đen dài bù xù, cổ tay đầy vết máu, thân hình nhỏ nhắn cuộn tròn thành một quả bóng, không còn hơi thở. Nhìn thấy cảnh này, ngọn lửa rực cháy khắp cơ thể anh như đông cứng lại, và trái tim co thắt dữ dộinannan
Chẳng lẽ cô ấy đã chết?
“Cô gái...” Anh vỗ vỗ mặt cô, cổ họng khô khốc, lời nói trầm thấp khàn khàn.
Nguyên Tố nhắm chặt mắt, sao lại nghe thấy tiếng quỷ, khó nhọc mở mắt ra, đáy mắt tựa hồ muốn mắng anh thậm tệ, nhưng cô đã kiệt sức nên đành chịụ
“Còn sống không?”
Nhìn thấy cô mở mắt, giọng nói của Tiền Ngạo ẩn chứa ngạc nhiên mừng rỡ mà anh không nhận ra.
“Đồ…khốn…”
Nguyên Tố cuộn người lại, với một giọng nói mỏng, lời nói của cô ấy mơ hồ và khó phân biệt.
Anh nghe không rõ, “Đừng nói lung tung, trước đưa cô đi bệnh viện.”
Anh biết phương pháp của Hách Tịnh, anh thật sự cho rằng vừa rồi cô bị ai đó giết chết. Anh vươn bàn tay to không nhẹ nhàng vuốt tóc đi, vầng trán bị thương giờ thâm tím, nhìn không có vẻ nghiêm trọng. Nhưng biểu hiện của cô ấy không bình thường, cô ấy cần phải đến bệnh viện.
Ý thức của Nguyên Tố rất yếu, và lý trí còn sót lại nói với cô rằng chính tên ác ma này đã làm hại cô.
“Cầm...thú...”
Tiền Ngạo hiểu được hai chữ này, cô đang mắng anh sao?
Tích tụ cả đêm của sự thù địch và sự tức giận bị kìm nén, đến giờ phút này anh đã bị khıêu khích.
“Mẹ nó con nhỏ này, đang muốn bị ăn chửi hả? Có tin hay không lão tử xử cô ngay bây giờ?”
Nhưng anh chưa kịp gầm xong thì đã thấy người phụ nữ trong tay anh lại ngất đi.
Mặt anh đầy khói mù.
Chết tiệt, đợicô tỉnh dậy xem lão tử làm sao thu phục cô.
Lời ngoài lề từ tác giả
⬅ Trước Tiếp ➡