⬅ Trước Tiếp ➡
Đương nhiên là Nguyên Tố sẽ không tự minh đa tình nghĩ rằng Tiền Ngạo vì cô nên mới làm như vậy, chỗ này chắc chắn bên trong có liên quan đến tranh chấp lợi ích kinh tế giữa hai người họ rồi.
Bỏ đi, chuyện của bọn họ, bọn họ giải quyết, mình vẫn nên biết càng ít càng tốt, rắn chuột một ổ, chó cắn chó, một miệng đầy lông.
Dứt khoát nhắm mắt lại giả vờ ngủ bởi vì cô không biết phải hòa hợp với người đàn ông này như thế nào nếu như cô mở mắt. Nói anh ta xấu xa, anh ta lại nhiều lần giúp đỡ cô, nói anh ta không xấu, nhưng những gì anh ta làm, lại chẳng có một chút gì đáng tin.
Còn tốt, qua nốt ngày mai, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, vĩnh viến sẽ không bao giờ gặp mặt nữa.
Có lẽ do có liên qua đến thuốc mê X, nên cả chiều hôm nay Nguyên Tố chỉ có ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi ngủ tiếp. Đến thời gian bữa tối, vẫn chỉ uống được một bát cháo ngoài ra không ăn thêm một cái gì khác.
Vào tháng tư, khuôn mặt của đứa nhỏ, nó nói thay đổi liền thay đổi.
Vào nửa đêm, bỗng nhiên có gió lớn giật mạnh, trời bắt đầu mưa to, mưa bị gió thổi đập vào cửa sổ phát ra những tiếng kêu làm cho Nguyên Tố bị tỉnh giấc.
Mãi một lúc sau mới phát hiện bản thân đang bị người một người từ phía sau ôm thật chặt đem cô bao chọn ở trong lòng, có điều cô cũng không quá bất ngờ, ngoài tên họ Tiền ra thì còn ai vào đây.
Cái chỗ bệnh viện này, là phòng bệnh.
“Anh làm thế nào lại chạy đến trên giường của tôi rồi?”
Cô cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của anh, nhưng mà tay anh ôm cô thặt chặt không có cách nào cử dộng chứ đừng nói đến thoát ra, “Cái gì mà của cô, ngay cả cô cũng là của lão tử.”
Nguyên Tố không ngốc, tự nhiên là biết anh ta là cái giống loài quý hiếm gì.
Muốn lý luận với anh ta? Thuần túy là tự mình chuốc khổ, Tiền nhị thiếu luôn luôn đúng.
“Anh… Anh làm gì đấy?”
“Cô gái, có phải cô đang rất muốn tôi sẽ làm gì cô đúng không?” Tiền Ngạo xấu xa cười một tiếng, cúi người hướng về phía tai cô thổi một hơi, trực tiếp lật người đè cô ở dưới thân, âu yếm đặt những nụ hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô.
Cùng cô ở cùng một chỗ, anh cảm thấy mình có sự thay đổi, không giống bản thân mình nữa, chỉ muốn hú lên, đè cô xuống ăn sạch như mấy con sói đói, nhưng mà, vết thương trên người cô… Nghĩ đến đây, anh chỉ muốn tát cho mình mấy cái thật mạnh.
Đệt, mình đúng là ngu ngốc mà, làm sao lại có thể dùng một lần liền hỏng một lần vậy?
Anh lật người cô lại đối diện với bản thân mình, chỉ thấy cơ thể cô đang run rẩy, nhưng cũng không phản kháng với anh như mọi khi, cả người cuộn lại cong như con tôm, rõ ràng là đang rất sợ hãi nhưng lại cứ thích giả vờ mạnh mẽ.
“Em ngày hôm nay sao dịu ngoan vậy, không phản kháng như mọi khi nữa à?” Anh cười xấu xa kề sát bên tai cô.
Hơi thở của anh ta cứ như có như không thổi vào tai của cô.
Trong não Nguyên Tố có chút vựng, cơ thể không khống chế được lúc nóng lúc lạnh, cảm thấy bản thân không còn chịu sự khống chế của mình nữa, sợ hãi, hoảng loạn, tay chân như thừa thãi không biết đặt vào đâụ
“Giúp tôi ”
Anh đột nhiên thì thầm, tay nắm lấy tay nhỏ của cô, ghé vào một bên tai của cô cười mờ ám.
“Bằng lòng chứ?”
Trong bóng tối, Nguyên Tố biết mặt mình chắc phải đỏ đến tận mang tai rồi, hai má nóng phừng phừng như quả trứng luộc rồi. Vừa muốn mở miệng mắng anh, nhưng sau một hồi cân nhắc kỹ càng, cô hiên tại đã bị anh thuần túy ôm ba ngày nay rồi, cho nên anh muốn làm việc gì đó, chỉ là muốn thực hiện quyền lợi của anh ta thôi mà.
May quá, đèn không có bật….
Có thể bỏ qua vẻ mặt khó coi và tủi nhục của cô lúc này.
Tiền Ngạo cười nhẹ, “Bị dọa rồi à?”
⬅ Trước Tiếp ➡