Anh ta là ông chủ của “Đế Cung” và là cháu trai đích tôn của gia tộc họ Bạch. Hai gia tộc Tiền và Bạch vốn xuất thân từ danh môn thế gia. Hai người bọn họ lớn lên cùng nhau, chơi trong bùn, hạ binh sĩ, kéo bè kéo lũ đánh nhau, đến tán gái mà cũng cùng nhau, trong cuộc sống sinh hoạt bình thường hai người chưa bao giờ thiếu người kia.
Tiền Ngạo nheo mắt lại hít một hơi thuốc, cái cằm cương nghị khẽ nhếch lên, “Niên tử, cậu không nhìn thấy tôi đang đặc biệt không vui.”
Bạch Mộ Niên lắc lắc đầu, có chút buồn cười, quay người lại, lo lắng nói “Có nghe nói gì về tên điên kia không? Nghe nói hắn bị một tên lái xe say rượu đâm phải, bị thương rất nặng, còn tên lái xe thì sau khi gây ra chuyện đã bỏ chạy mất. Bên phía cảnh sát hiện vẫn đang điều tra, chuyện này cậu phải ra mặt, để cho bố cậu ta biết rằng, muốn giết cậu ta là điều rất dễ.”
“Một lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại, nói rằng ngày mai tôi sẽ đến thành phố H, gặp nhau ở bờ sông. Nếu lúc đó giá cả mà còn chưa thương lượng được, thì tên tiểu tử Hách Tịnh kia nên giả giả điên ngốc nghếch cả đời đi.” Bạch Mộ Niên cười nhẹ gật đầu, vừa nhìn thấy Sơ Cửu đi vào liền mỉm cười vẫy tay.
“Chị Cửu, không phải chị nói có hàng mới đẹp sao? Còn không mau cống nạp cho Tiền thiếu gia.”
Ánh mắt Sơ Cửu lóe lên, sau đó liền nở một nụ cười chuyên nghiệp, “Không sai, cô gái này là hoa khôi của Học viện Hí Kịch, còn chưa có phá thân đâụ”
Tiền Ngạo cười một tiếng, lắc lắc ly rượu, xoay người khoát tay.
“Nhảm nhí, ở Học viện Hí kịch làm gì còn người như thế, đến 80% đều làm đến lớp màng thứ hai rồi.”
Khi nghe thấy câu nói bỡn cợt của Bạch Mộ Niên, Nguyên Tố dường như muốn chạy trốn. Họ dựa vào cái gì mà coi thường cô, cảm xúc mãnh liệt trào lên khiến cô quên mất mình phải kiềm chế lại tính tình, thốt ra một câụ
“Tôi chính là người trong số còn lại ”
Ngay khi cô nói xong thì cả đại sảnh đều im lặng.
Sau khi ngẩn người Nguyên Tố mới định thần lại, xấu hổ đến mức muốn cắn đứt lưỡi của mình.
Cô bước lên trên tấm thảm đắt tiền, món đồ nhỏ bé này có thể đắt hơn cả bộ quần áo cô đã mặc cả đời cộng lại, cô không biết nên bước chân trái hay chân phải trước, cô cảm thấy bản thân thật vô dụng.
Cô muốn thoát ra khỏi cảnh xấu hổ này và chạy đi, nhưng chú Lạc còn đang ở bệnh viện chờ tiền chữa trị.
Nguyên Tô không còn lựa chọn nào khác nữa rồi.
Cô cụp mắt dưới ánh nhìn vui đùa của người đàn ông.
Sau khi hít một hơi thuốc, Tiền Ngạo khẽ nở một nụ cười nhạt, một ánh sáng nhẹ phát ra từ đôi mắt ấy nhưng lại mang khí thế áp bức người khác.
“Em gái này tính tình cũng khá nóng nảy đó ”
Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của người đàn ông vô tình lướt qua mình, Nguyên Tố khẽ cắn môi ngẩng đầu nhìn anh, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực…
Thật sự là quá bất công
Đã là người có tiền có quyền thì thôi đi, tại sao anh ta lại đẹp mắt như vậy chứ? Nhưng cũng không có gì lạ, khi những người đời trước đều muốn rước mỹ nhân về nhà để cải tạo gen, thì những thế hệ sau sao có thể không đẹp được... Nhưng ánh mắt của anh ta quá nguy hiểm
Mặc kệ anh ta, mặc kệ anh ta, coi như anh ta không tồn tại đi
Sau khi trấn an tâm lý cho mình, cô nở một nụ cười quyến rũ chuyên nghiệp, mở miệng một cách ngại ngùng.
“Anh hài lòng là được rồi.”
Là một sinh viên khoa diễn xuất, cô luôn biết cách làm cho mình quyến rũ hơn, chẳng hạn như nụ cười của cô lúc này đủ để nhấn chìm bất kỳ người đàn ông nào. Lúc này, ánh mắt của hai người đàn ông trước mặt cô lóe lên sâu thẳm, có một thứ ánh sáng bí ẩn và khó nắm bắt hiện lên.