Đưa cô đi thẳng vào phòng riêng, đây là phòng mà Bạch Mộ Niên chuẩn bị cho anh ở trong Đế Cung. Mặc dù chưa từng dùng qua nhưng anh luôn chuẩn bị sẵn quần áo dự phòng...
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Tiền Ngạo cuối cùng cũng có một chút thiện tâm phát ra. Anh giúp cô dọn dẹp lại mọi thứ, không biết có phải đang cố gắng che giấu ‘hành vi thô bạo’ của mình hay không.
Không đến nửa giờ, Ngô Sầm đã tới, bà vừa kiểm tra thân thể của Nguyên Tố vừa nói “Chậc chậc chậc, nhìn xem con dày vò người phụ nữ của mình ra nông nỗi này.”
“Bị thương nặng?”
“Các mao mạch hơi vỡ ra nên con bé nhất thời bị sốc. Một lát nữa thì bôi thuốc mỡ này cho con bé.” Bà nói rồi quay đầu lại nhìn Tiền Ngạo, “ Này, con cũng không phải đứa trẻ mới lớn. Lần đầu tiên của con gái nhà người ta, sao con lại hành động gấp gáp như vậy hả?”
Đứa nhỏ này không khỏi khiến người khác lo lắng. Hắn bị ba mình tống vào quân đội để huấn luyện trong nhiều năm, luyện được một số môn võ nhưng điều này chính là một tai họa. Khi hắn còn sống ở nhà cũ, không ai dám khıêu khích hắn, rồi sau đó lại sống ở Mỹ mấy năm, bề ngoài lại là hoa hoa công tử, sao có thể làm cho một cô gái nhỏ thành ra như vậy.
Nụ cười của Tiền Ngạo vẫn không thay đổi, nhưng anh lại vô tình xoa mái tóc vẫn còn ẩm của mình để che đi.
“Dì à, đừng vùi dập con như vậy chứ?”
“Không phải là dì đã nói với con rằng đến lúc phải tìm một người phụ nữ tử tế để kết hôn rồi sao? Dì nghe chị dâu nói con gái nhà họ Bạch kia rất tốt, cư xử đúng mực, lại là thanh mai trúc mã của con.”
Tiền Ngạo khẽ lắc lắc đầu, “Dì à, đừng vừa nhìn thấy con, thì đã nghĩ ai cũng có thể leo lên được giường của con chứ? Con sao chịu được?”
“Đứa nhỏ này ” Ngô Sầm cười một cách đầy bất lực, rồi ngập ngừng như muốn nói gì đó “Cô gái này... Tóm lại là không thích hợp với con. Lần sau có làm thì động tác nên chậm rãi hơn...”
Nói xong thì Ngô Sầm mỉm cười rồi rời đi, để lại cho anh một cái nhìn đầy ẩn ý.
Tiền Ngạo bị dì mình nhìn như vậy khiến anh có cảm giác như bị dì úp lên mặt hai chữ “Cầm thú”.
Khi tỉnh dậy, Nguyên Tố đã không phân biệt được thời gian và địa điểm. Khắp người cô đều cảm thấy đau nhức, nhưng chỗ cổ tay lại có một cảm giác mát mẻ, sạch sẽ.
Một người đàn ông choàng tay qua eo cô, hơi thở ấm áp ở sau gáy cô nhắc nhở cô về những gì đã xảy ra.
Uống rượu, ca hát, và ...
Cô cẩn thận ngồi dậy, dọn dẹp lại mọi thứ. Xong xuôi mọi việc rồi thì việc cô làm bây giờ chính là ngồi đợi anh thức dậy, nhận ‘thù lao’ xứng đáng với những gì mà cô đã trải qua.
Cô chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ làm đến bước này.
Các cô gái học trường Hí Kịch đều biết ngoại hình và thân hình chính là vũ khí tốt nhất để tiến lên, kỹ năng diễn xuất chỉ là thứ lừa dối và những quy tắc bất thành văn mới là trọng số quan trọng. Còn cô, chỉ vì không muốn đi đường tắt, nên thậm chí là ngôi sao hạng ba cũng không leo lên được.
Cũng may cái thân này còn có thể đổi lấy được 15 vạn, ít ra chú Lạc cũng được cứu, chỉ cần chú Lạc khỏi bệnh thì ngại gì chứ?
Anh vẫn đang ngủ…
Cô sắp không kiên nhẫn được nữa rồi.
Chính cô dùng tôn nghiêm của mình để đổi lấy tiền mà phải đợi anh ta tỉnh lại chứ.
“Dậy đi, trả tiền cho tôi rồi anh ngủ tiếp cũng đâu muộn ”
Tiền Ngạo khó chịu mở mắt ra, nhìn cô từ trên xuống dưới, đầy vẻ khinh thường, đôi môi hồng nhuận của người phụ nữ trước mặt trở thành một đường vòng cung xinh đẹp. Trong đôi mắt ngấn nước hiện rõ sự phẫn uất.