⬅ Trước Tiếp ➡

lòng hiện lên lời dặn dò của Tống Kiêu, không khỏi sinh ra vài phần đau lòng, một đứa trẻ bị cha mẹ lơ là việc dạy dỗ, cho nên mới dính hắn như vậy.
"Trên đời này, ngoại trừ cha mẹ, tiên sinh là người đối xử với con tốt nhất." Tống Tích nhỏ giọng nói.
Bàn tay Bùi Tu Vân hơi khựng lại, đầu ngón tay xẹt qua trán nàng, thanh âm cũng lạnh đi vài phần "Còn nhớ lời ta nói với con không?" Tống Tích sửng sốt, ngón tay cuốn lấy vạt áo mình nói "Con biết rồi, tiên sinh đối xử với con không tốt." Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hai tay ôm eo Bùi Tu Vân "Cho nên Tích Nhi đối xử với tiên sinh cũng không tốt, cực kỳ không tốt " Nàng cười hì hì, từ trên giường đứng dậy, thân như yến bay, nhảy nhót trên mặt đất.
Nàng mang hộp đồ ăn mình mang tới đây, đặt lên đầu giường, trong mắt giống như có ánh trăng nhẹ nhàng chảy qua, mang tới một luồng ánh sáng tinh khiết.
"Mở ra nhìn xem." Tống Tích ngồi xổm bên mép giường, chống hai tay bên má, vẻ mặt mong đợi nhìn về phía hắn.
Bùi Tu Vân ngồi dậy, dịch đến mép giường, mái tóc đen đổ xuống như thác nước, sắc mặt tái nhợt.
"Thôi để con làm cho." Tống Tích đứng dậy, dùng tay ấn xuống nắp hộp, sau đó chậm rãi mở ra.
Chính giữa hộp đựng thức ăn là năm khối điểm tâm màu hồng phấn tinh tế nhỏ xinh.
Mỗi một khối điểm tâm trong suốt đều có hình dạng hoa sen, đồng thời tản ra mùi hương thanh nhã.
"Đẹp không ạ?" Tống Tích cầm khối điểm tâm, sau đó dùng tay còn lại bẻ miếng điểm tâm làm đôi.
"Ừ." Bùi Tu Vân gật đầụ "Tiên sinh, mở miệng ra." Nàng duỗi tay tới gần.
"Này.." Cánh tay dài của Bùi Tu Vân chắn giữa hai người, tuy nhiên Tống Tích còn nhanh hơn, nàng trực tiếp nhét nửa miếng điểm tâm vào trong miệng Bùi Tu Vân.
Đầu lưỡi mềm mại của Bùi Tu Vân lướt qua đầu ngón tay Tống Tích, ấm áp, ướt át và trơn trượt.
Nàng vội vàng rụt tay về, tự mình cầm lấy một miếng điểm tâm, nhét đầy miệng.
Bùi Tu Vân đang định mở miệng răn dạy, nhưng khi cảm nhận được hương hoa sen vấn vít nơi đầu lưỡi, hắn lại nuốt mọi thứ trở vào.
"Tới đây." Hắn vẫy tay.
Tống Tích chậm rì rì ngồi xuống.
Bùi Tu Vân vươn ngón tay dài mảnh khảnh đỡ hàm dưới của nàng, hơi nâng lên.
Tống Tích chớp chớp mắt, hai má phúng phính, thật vất vả mới nuốt xong miếng điểm tâm trong miệng.
Hắn dùng đầu ngón tay xoa nhẹ khóe môi nàng, từng chút từng chút lau đi mảnh vụn điểm tâm nơi khóe miệng.
"Ăn chậm thôi." Đuôi lông mày hắn khẽ giương lên, trong ánh mắt tràn ngập ý cười.
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng trầm ấm, phảng phất như ánh nắng ngày xuân chiếu lên người.
Hắn lại cầm một miếng điểm tâm trong hộp lên, bẻ thành hai nửa.
"Vẫn còn mà." Hắn nâng tay, đưa nửa miếng điểm tâm vào trong miệng nàng.
Nàng có chút sững sờ, cảm thụ được ngón tay lành lạnh của Bùi Tu Vân cọ qua môi nàng.
"Tiên sinh..
người cũng ăn đi ạ.." Nàng nhai điểm tâm trong miệng, giọng nói mơ hồ không rõ.
"Ừ." Bùi Tu Vân đưa nốt nửa miếng điểm tâm còn lại vào trong miệng, cảm nhận hương vị ngọt thanh lấp đầy khoang miệng.
"Lúc trước tiên sinh nói tâm cảnh khác nhau, có thể nghe ra âm thanh khác nhaụ Tối hôm qua, con nghe được cảm giác u sầu trong tiếng mưa." Tống Tích ăn điểm tâm xong, vẻ mặt đắc ý khoe khoang.
"Thiếu niên không biết mùi


⬅ Trước Tiếp ➡