Ác Ma Dịu Dàng
Chương 2
⬅ Trước Tiếp ➡
“Cô có sao không?” Môi mấp máy, giống như sợ hù dọa cô, người đàn ông không có bất kỳ cử động gì, chỉ đứng nguyên tại chỗ lẳng lặng ngưng mắt nhìn cô.
Lạc Dĩ Phương không thể kiềm chế khẽ run, cảm thấy thật khó chịu đựng nổi.
Cô len lén chạy tới vườn hoa định một mình một lát nữa, bởi vì cô không có cách nào lưu lại trong sảnh chính, treo nụ cười đáng buồn đối phó với tất cả. Không ngờ tới, dáng vẻ yếu ớt này bị người ta nhìn thấy hoàn toàn.
Thẳng sống lưng, cô lắc lắc đầu, đôi tay mảnh khảnh ôm chặt lấy mình.
“Tôi, tôi không sao.” Cô định nặn ra nụ cười lễ phép, đáng tiếc không thể nào thành công, cắn môi cúi cổ trắng xuống, cô xoay người rời đi, định mau chóng rời khỏi hiện trường.
Thứ nhất bởi vì vừa rồi co quắp quá lâu, đột nhiên đứng lên, hai chân hơi tê, một nguyên nhân khác là bởi vì cô đi quá nhanh, quá mau, đến nỗi không tới mấy bước, chân đi giày cao gót lập tức lảo đảo, cả người nhếch nhác ngã về phía sau.
Cùng lúc, theo tiếng thở nhẹ của cô, va chạm vào trong lồng ngực rộng rãi bền chắc.
“Cẩn thận.” Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phất qua gương mặt cô, giọng đàn ông trầm thấp như rượu trộn lẫn mật, hun khiến người say.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Lạc Dĩ Phương nhuộm lên hai mảnh đỏ bừng, tay của anh vững chắc giữ eo nhỏ của cô, một luồng nhiệt kỳ lạ từ lòng bàn tay anh lộ ra, xuyên qua lễ phục cắt vừa người, lại tiến vào trong lỗ chân lông mịn màng của cô, khiến cho cô chịu hết nổi run rẩy.
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Không phải tự nhiên người ta khuyến khích việc mọi người đọc Truyện Ngôn Tình hay có thể dành cả cuộc đời mình để viết đọc Truyện Ngôn Tình .. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Người đàn ông này... Rốt cuộc là ai?!
Tối nay nhân vật được mời tới dự tiệc ở nhà họ Lạc đều là người có mặt mũi, vì mở rộng thế lực trên thương trường, cha vội vã đẩy cô cho người nối nghiệp đời thứ ba của tập đoàn Thịnh Khang, cố gắng thúc đẩy đám hỏi hai nhà.
Vừa rồi trong sảnh chính, đầy trong đầu cô chỉ muốn tránh tiếp xúc với người đàn ông trung niên sẽ trở thành chồng cô, trốn đến chỗ không người thở gấp lấy hơi, vốn không lưu ý đến người quanh mình.
Cô rất xác định, bản thân chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông trước mắt, nếu như đã từng gặp, cô nhất định sẽ không quên.
Hình dáng ngũ quan của người đàn ông này thật sâu sắc, mặt mày anh tuấn, sống mũi thẳng tắp lại hơi kiêu ngạo, môi mỏng, cộng thêm hàm cương nghị, tóc của anh hơi xoăn tự nhiên, khẽ rũ xuống trán rộng, khiến cho khuôn mặt tuấn tú hơi thô kệch trở nên mềm mại mấy phần.
“Lạc tiểu thư, cô có sao không?”
“A?!” Bị anh gọi, Lạc Dĩ Phương định thần lại, phát hiện mình lại ngẩn ngơ nhìn người ta, cô buông tiếng thở dài trong lòng, dậy sóng càng chạy trên mặt, “Anh biết tôi là ai?”
“Đương nhiên, ngay từ đầu buổi tiệc, tổng giám đốc Lạc kéo tay cô xuất hiện, sao tôi không hiểu được thân phận của cô?”

⬅ Trước Tiếp ➡