Nhớ tới bữa tiệc trong sảnh chính, Lạc Dĩ Phương vô thức cắn bờ môi mềm mại, trên trơn dưới bóng nhạt, không để ý tới động tác nhỏ này của mình khiến ánh mắt người đàn ông thâm trầm thêm mấy phần.
“Tôi không sao rồi... Tôi, cám ơn anh.” Cô nói lắp bắp, không dám nhìn vào đôi mắt mang nét cười của anh, bàn tay nhỏ bé dán lên lồng ngực phái nam phát hiện thấy cơ thể phía dưới vô cùng rắn chắc, vội vàng thu về, lúng ta lúng túng nói: “Tiên sinh, ngài có thể buông tôi ra không? Tôi... Tôi thật sự không sao đâu...”
“Đường Liệt.” Hơi thở ấm áp một lần nữa quét nhẹ lên da thịt cô.
“Hả?”
Người đàn ông khẽ vểnh môi, giọng điệu bình ổn: “Tôi tên Đường Liệt, Đường trong Đường triều, Liệt trong liệt tửu *. Cô có thể gọi thẳng tên tôi.”
(*) Đường triều: thời nhà Đường. Liệt tửu: rượu mạnh.
---
Là ai
Liệt tửu... Lạc Dĩ Phương có ảo giác kỳ dị, ngực nóng lên, bụng nóng lên, khí nóng vô hình kia lẻn vào trong máu, thật sự rót rượu mạnh xuống, mà rượu mạnh đáng sợ kia còn đang lên men trong người...
Trời ạ! Cô đây là làm sao?! Lại nghĩ lung tung những thứ có, không có, chuyện khiến cô rầu rĩ còn chưa đủ nhiều sao?
Thu hồi tâm tư lần nữa, Lạc Dĩ Phương thử đẩy anh, “Đường tiên sinh, mời buông tôi ra, làm ơn.”
Đường Liệt vốn không để ý đến yêu cầu của cô, hai cánh tay khư khư cố chấp ôm lấy cô, một tay thậm chí chậm rãi đặt dưới eo cô, đè cô về phía mình.
“Tại sao? Cô đang sợ cái gì? Có phải sợ tôi ôm cô như vậy, nếu như bị ông xã tương lai của cônhìn thấy, sẽ tạo thành hiểu lầm không?” Anh nói lạnh nhạt, ánh mắt sâu thẳm lướt trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô.
Lạc Dĩ Phương thở khẽ một hơi, cảm thấy thật khó có thể, không khỏi giằng co trong lòng anh, “Buông tôi ra, Đường tiên sinh, anh... Anh không nên làm vậy...”
Đối mặt với từ chối yếu ớt không có lực của cô, Đường Liệt chỉ thong thả ung dung nhếch khẽ môi mỏng, thần thái trầm ổn khiến cho người ta không nhìn ra suy nghĩ.
Sau một khắc, anh ngược lại ngoài dự đoán đáp ứng yêu cầu của cô, hai tay thả lỏng, khiến cho hai chân đang lơ lửng của cô rơi xuống đất.
“A! Đau...” Hai chân đeo giày cao gót vừa rơi xuống đất, Lạc Dĩ Phương mới giật mình nhận ra tình thế nghiêm trọng cỡ nào.
Gót giày tám phân ở chân trái bị cô không cẩn thận đạp gãy khi vội vã chạy đi, tiếp theo đó mắt cá chân bị trật, nếu không phải Đường Liệt kịp thời cho chỗ dựa vào, cô vốn không đỡ được thân thể.
“Đau quá...” Cô không muốn khóc, nhưng nước mắt lại tự động trôi ra khỏi hốc mắt.
Bàn tay buông eo nhỏ nhắn của cô ra trong nháy mắt lại ôm chặt lấy cô, lần này cô không giãy giụa nhiều, chỉ dựa vào trong khuỷu tay cường tráng của anh, đau đến miệng nhỏ hút khí.
“Nếu không xử lý tử tế, chờ lát nữa sẽ sưng lên nghiêm trọng hơn.” Đường Liệt trầm thấp nói, giống như đã sớm dự đoán chính xác cô gái nhỏ không trốn thoát được bàn tay của anh.