Bỗng nhiên, anh hơi khom người bế ngang eo cô lên, thân thể nhẹ nhàng mềm mại không xương, đối với anh mà nói, gần như còn nhẹ hơn sợi lông vũ, vốn không có chút sức nặng gì.
Lạc Dĩ Phương sợ hết hồn, trong mắt còn nén lệ, khẩn trương ra tiếng: “Đường tiên sinh, anh... Anh làm gì đấy? Mau thả tôi xuống...”
Anh cúi mắt tuấn mỹ liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, cười như không cười nói: “Bỏ em xuống làm gì? Để em kêu đau lần nữa, một lần nữa ngã vào trong lòng tôi sao? Cần gì phiền toái như vậy, dù sao em khiến cho tôi xác định ôm rồi, vậy thì hào phóng một chút, tôi nghĩ lồng ngực của tôi đủ rộng rãi rồi, dựa vào đó nên thật thoải mái mới đúng.”
======= tiểu thuyết hay ====== ở Truyện tiểu thuyết Ngôn Tình ra, bạn đã có thể "vào nhà". Dù đến đó thường xuyên cũng không sao, bất cứ lúc nào bạn muốn đến. Hay muốn rời đi cũng có thể không cần nói lời tạm biệt..."Đây là cách thu nhận kiến thức đơn giản nhưng sáng giá nhất! =======Truyện Ngôn Tình Tổng Tài ====
“Hả?” Người đàn ông này nói những gì! Vương bà buôn dưa *, mèo khen mèo dài đuôi... Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Dĩ Phương đỏ đến lợi hại, ngẩn ngơ nhìn anh, cũng không biết nói gì cho phải.
(*) Vương bà buôn dưa: Vương bà thật ra là đàn ông, tên gọi Vương Pha, vì dẻo mồm dẻo miệng lại thích nhiều chuyện nên được đặt biệt danh là Vương bà. Vương bà sống ở thời Tống là một người chuyên bán dưa của người Hồ. Dưa của người Hồ tuy rất ngon nhưng vì xấu xí nên người Trung Nguyên không mua. Do đó, Vương bà không ngừng tự khen dưa của mình, xẻ cho mọi người ăn thử. Cuối cùng có một người ăn thử thấy rất ngon, từ đó danh tiếng dưa của Vương bà truyền xa. Đời sau dùng câu thành ngữ này để chỉ những người tự khen mình theo một ý tốt, chứ không phải là khoe khoang khoác lác.
Một mặt không muốn xấu hổ trước mặt cha và đông đảo khách mời, một mặt khác là vội vã chỉ muốn thoát khỏi người đàn ông cao lớn khiến cho nhịp tim cô tăng nhanh tốc độ khó hiểu, cho nên khi Đường Liệt hỏi phòng ngủ của cô ở đâu thì mặc dù Lạc Dĩ Phương không tình nguyện, lại ngoan ngoãn chỉ đường, để cho hai người thuận lợi tránh đám người trong sảnh chính, lặng lẽ đi từ cửa hông lên cầu thang, trở lại phòng cô ở lầu ba.
Đây là một phòng ngủ nữ tính cực kỳ sạch sẽ ấm áp, cả bộ giường nệm và bộ sô pha ghế dựa bày bên cửa sổ đều dùng vải quilt * làm thành, màu sắc phối hợp thiên về màu vàng nhạt, thêm cả bức rèm cũng chọn màu cùng tông, màu vàng nhạt dưới ánh đèn, cả căn phòng có vẻ vô cùng ấm áp, rất có thể khiến cho người ta thả lỏng tâm trạng.