Chương 20
Lê Sóc lạnh giọng nói "Cậu biết cái rắm " Anh thật sự nổi giận. Trước đó Triệu Cẩm Tân trêu chọc anh thế nào anh cũng chỉ bất đắc dĩ bỏ qua cho hắn, chung quy cũng chẳng thể động thủ với khuôn mặt tươi cười như thế, Triệu Cẩm Tân cũng không có đắc tội anh. Nhưng những lời nói vừa rồi đã chọc trúng chỗ mà anh cực kỳ không muốn người khác biết đến, hơn nữa Triệu Cẩm Tân còn điều tra anh
"Tôi không hiểu rõ lắm, thế nhưng tôi cũng rất tán đồng anh." Triệu Cẩm Tân chớp mắt, "Muốn cái gì thì đi lấy, lấy không được thì giành, đây chẳng phải là bản tính trời sinh của giống đực sao, anh làm rất hay nha."
"Sự việc không phải như cậu nghĩ, Lý Trình Tú bị tên khốn kia...." Lê Sóc nhắm chặt hai mắt, anh tại sao phải nói chuyện này với người ngoài cuộc, anh lại mở mắt, ánh mắt sắc bén mà lấp lánh, "Chuyện của chúng tôi, liên quan gì đến cậu, nếu cậu lại mạo phạm tôi lần nữa, tôi sẽ không nể tình đâụ"
Triệu Cẩm Tân cười ha ha "Anh thật sự thú vị. Tôi thích anh nha, tôi chỉ là đang làm chuyện giống anh mà thôi, tại sao anh lại hốt hoảng như vậy đây? Anh là sợ không chống cự được tôi, hay là sợ nhìn thấy chính mình trên người tôi?"
Lê Sóc siết chặt vạt áo hắn, đầu quyền nắm chặt run run, ánh mắt anh hung dữ như muốn ăn thịt người.
Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu, mà Triệu Cẩm Tân đến một chút căng thẳng cũng chẳng có, một đôi mắt đào hoa từ nãy đến giờ luôn mang theo ý cười.
Lê Sóc thở dài một hơi, cuối cùng buông Triệu Cẩm Tân ra, anh không thích bạo lực, càng không thích thất thố. Anh sửa sang lại vạt áo, đẩy Triệu Cẩm Tân ra, mở cửa xe ngồi vào.
Triệu Cẩm Tân bám trụ cửa xe, tà tà cười nói "Bảo bối, nếu loại hình anh thích là loại như thế, thì tôi dám cá anh chưa từng được biết "cao tràó thực sự là thế nào."
Lê Sóc quả thực bị hắn chọc đến bốc hoả, anh đẩy tay Triệu Cẩm Tân ra, đóng cửa xe.
Đột nhiên, Triệu Cẩm Tân phát ra một tiếng la cao vút
Lê Sóc hoảng sợ, ngẩng đầu thì nhìn thấy cửa xe đã kẹp trúng tay phải Triệu Cẩm Tân
Anh nhanh chóng đẩy cửa xe ra, nhìn sắc mặt tái nhợt của Triệu Cẩm Tân tuyệt đối không phải giả vờ, anh khẩn trương nói "Cậu, cậu sao lại không rút tay ra... Sao rồi?"
"Đau, đau đau đau đau đaụ" Triệu Cẩm Tân cong lưng, che tay, đau đến đổ mồ hôi, "Anh lòng dạ hẹp hòi quá đi."
Lê Sóc hít sâu một hơi "Tôi thề tôi không phải cố ý, lên xe nhanh, tôi đưa cậu đi bệnh viện."
Triệu Cẩm Tân ngồi vào ghế phó lái, trên mặt đã đổ mồ hôi, ngồi xoay tới xoay lui trên ghế "Đau đau đau đau quá."
Lê Sóc cài dây an toàn cho hắn "Lớn như vậy rồi, nhịn một chút đi, ai bảo cậu kéo cửa xe."
Triệu Cẩm Tân nhìn Lê Sóc, khóe mắt rủ xuống, nhẹ bĩu môi, nhìn qua thực sự đáng thương.
Lê Sóc thở dài, có chút chột dạ "Xin lỗi, nhưng tôi thật sự không phải cố ý." Tuy rằng cậu bị vậy cũng đáng.
"Anh hôn tôi một cái tôi liền tin anh." Triệu Cẩm Tân chớp ánh mắt.
Lê Sóc đẩy đầu hắn ra "Ngồi đàng hoàng đi."
Hai người tới bệnh viện, bốn ngón tay Triệu Cẩm Tân đã sưng to lên, vùng da xung quanh còn tụ huyết bầm tím, nhìn qua thực sự là không ổn.