Chương 21
Chụp xquang xong, cũng may là xương cốt không sao, cũng không bị rách da. Bác sĩ chườm túi đá cho hắn, kê thuốc uống và thuốc bôi, sau cùng là căn dặn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Lê Sóc nhìn tay phải tạm thời phế đi của Triệu Cẩm Tân, cực kỳ đau đầu, anh cảm thấy Triệu Cẩm Tân sẽ ăn vạ anh.
Quả nhiên, Triệu Cẩm Tân lắc lư bàn tay "Đưa tôi về nhà đi, tôi như vậy không cách gì lái xe được."
Lê Sóc xoa xoa huyệt Thái Dương, lấy thuốc và toa thuốc, thở dài nói "Đi thôi."
Lê Sóc trước đó còn cho rằng anh không bao giờ bước đến căn hộ mà Triệu Cẩm Tân luôn miệng nhắc tới, đáng tiếc thế sự khó liệu, bây giờ anh thật sự đã đến đây.
Vừa bước vào cửa trong đầu anh liền hiện ra một ít hình ảnh sinh động, tất cả đều tại tên tiểu tử Triệu Cẩm Tân này, cái gì cũng dám nói.
Triệu Cẩm Tân nhào lên sô pha, đáng thương hề hề nói "Tôi đau quá."
Lê Sóc nói "Biết làm sao được, bây giờ chỉ có thể băng lại, vết thương cũng không nghiêm trọng lắm đâu, qua vài ngày sẽ giảm sưng thôi."
"Đau, đau, thật sự là đaụ" Triệu Cẩm Tân lộ ra dáng vẻ ai oán như cún con.
Lê Sóc thở dài, lấy túi chườm nước đá ra, cẩn thận nắm tay hắn, ngón tay vốn dĩ xinh đẹp thon dài giờ sưng to như củ cà rốt, anh quả thật có chút áy náy, anh nhẹ nhàng sờ sờ, sau đó một lần nữa đặt tay lên túi chườm đá "Thoa thuốc trước đi, rồi mỗi ngày chườm lạnh, sau đó chườm nóng, còn thuốc tôi sẽ giúp cậu chia phần thuốc của mỗi ngày, cài điện thoại nhắc thời gian uống thuốc, cậu nhớ uốn thuốc đúng giờ đó."
"Sau đó thì sao? Sau đó anh liền không quan tâm tôi nữa?"
"Tôi... Cậu còn muốn tôi làm cái gì?"
Triệu Cẩm Tân bĩu môi "Tôi đói bụng, anh biết làm cơm không?"
"Biết, cậu muốn ăn cái gì?"
"Anh xem trong tủ lạnh có cái gì, tùy tiện làm vài món đi."
Lê Sóc lấy gối ôm trên sô pha kê dưới đầu Triệu Cẩm Tân, "Cậu nghỉ ngơi trong chốc lát, nếu có đau thì ráng nhịn một chút, bác sĩ tuy có kê thuốc giảm đau nhưng tốt nhất là không nên uống."
Triệu Cẩm Tân lẳng lặng chăm chú nhìn anh, gật gật đầu, trên mặt hắn lộ ra một vẻ nhu thuận khác hẳn thường ngày.
Lê Sóc nghĩ nghĩ, lấy tay xoa xoa đầu hắn, coi như an ủi, sau đó đứng dậy đi làm cơm.
Triệu Cẩm Tân nhìn bóng dáng anh biến mất sau phòng bếp, nhẹ nhàng huýt sáo.
Lê Sóc nấu chút cháo, xào đậu bắp và cà tím, làm thêm salad thịt xông khói.
Anh không thích người ngoài bước vào không gian riêng tư của mình, nên trong nhà chỉ thuê giúp việc định kỳ, còn làm cơm đều do anh tự mình làm, hương vị cũng khá, tốc độ làm cũng nhanh.
Anh đặt thức ăn lên bàn, gọi "Đến ăn cơm đi."
"Tay đau, ngồi dậy không nổi." Triệu Cẩm Tân than thở.
Lê Sóc thật sự là phục hắn "Cửa xe kẹp trúng tay cậu chứ không phải kẹp trúng đầu, mau ngồi dậy."
Triệu Cẩm Tân cằn nhằn na người qua, trông có vẻ tinh thần không được tốt lắm. Lê Sóc thấy ngón tay hắn còn sưng hơn và tím hơn khi nãy, thực sự có chút doạ người, trong lòng lại càng thêm áy náy, anh kéo ghế dựa ra "Đến, ngồi đi."
Triệu Cẩm Tân nghiêng người ngồi trên ghế, một tay kéo caravat, ngửi một hơi, mới ngắm ngắm thức ăn trên mặt bàn, nở nụ cười "Nhìn qua không tệ nha, rất thơm."