⬅ Trước Tiếp ➡

Thế mà cha của Tước nhi lại nói, ngày trước, ngay cả Triệu đại nhân, một vị quan to oai phong lẫm liệt như thế khi đứng trước mặt Thôi gia cũng chẳng xứng xách giày. Đến cả Tề gia chưởng quản Dương Sóc châu cũng không thể sánh nổi với khí thế huy hoàng năm ấy của Thôi gia. Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ biết Thôi gia khi đó uy danh đến mức nào.
Tước nhi nghĩ mãi cũng không hiểu, một gia tộc như vậy, sao lại để thế tử nhà họ rơi xuống nơi này, lại còn đảm nhận chức quan nhỏ nhoi chẳng đáng kể.
Cửu phẩm tuần kiểm tư, chức quan quá nhỏ, ngay cả nha dịch trong nha môn châu phủ cũng đã là bát phẩm rồi.
Nhưng cho dù hôm nay Thôi nhị gia có lâm cảnh nghèo túng, người khác cũng chẳng dám khinh nhờn. Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa bé, Thôi gia dù suy bại thì vẫn là một trong tam đại thế tộc của Đại Lương. Biết đâu chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ quay về Trường An.
Tú Tú nghe Tước nhi ríu rít mãi bên tai, hết lời kể Thôi gia lợi hại thế nào, cuối cùng nhịn không nổi nữa, bèn nhỏ giọng nhắc nhở
“Sau này đừng nói những chuyện này trước mặt nhị ca ca, kẻo chạm vào nỗi đau của y.”
Tước nhi gật đầu lia lịa. Cô bé hiểu, chênh lệch thực tại và quá khứ quá lớn, ai cũng khó chấp nhận. Huống hồ, ngay cả chính bản thân cô bé khi đối diện Thôi nhị gia còn chẳng dám cao giọng, nói gì đến việc dám lỡ miệng nói ra những điều ấy trước mặt hắn.
Nghe tiểu cô nương cam đoan, Tú Tú mới yên tâm. Nàng đậy nắp nồi, khẽ thở dài.
Thực ra cũng chẳng thể trách Tước nhi được. Chính bản thân nàng khi biết thân phận thật sự của Thôi Đạo Chi cũng đã choáng váng không thôi. Mãi đến hôm sau, khi Triệu tri châu đích thân tới, tâm tình nàng mới bình ổn lại đôi chút.
Nhớ tới dáng vẻ Thôi Đạo Chi hôm ấy trước mặt Triệu tri châu, trong lòng Tú Tú không khỏi ngẩn ngơ.
“Tú Tú tỷ tỷ Tỷ đang nghĩ gì vậy?” Tước nhi đưa tay phẩy phẩy trước mắt nàng.
Tú Tú hoàn hồn, khẽ lắc đầu “Không có gì. Muội đợi ta một chút, chúng ta cùng ra chợ thành tây mua ít đồ.”
“Dạ.”
Tú Tú đem bánh hợp hoan Tước nhi đưa cầm vào nhà, thấy Thôi Đạo Chi đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm, bất giác nàng bước nhẹ chân lại.
“Nhị ca ca, cái này cho huynh.”
Nghe tiếng gọi, Thôi Đạo Chi quay đầu, ánh mắt dừng lại trên tay nàng.
Tú Tú vội vàng nói “Đây là bánh hợp hoan Trịnh thẩm mới làm, ăn rất ngon.”
Thôi Đạo Chi đứng dậy đi tới, hỏi “Có đũa không?”
Tú Tú thoáng ngẩn ra, lập tức hiểu ý, chạy vội vào bếp lấy một đôi đũa, còn cẩn thận rửa sạch bằng nước hai lần mới dám đưa cho hắn.
Thôi Đạo Chi gắp một miếng bánh bỏ vào miệng, hờ hững nói “Không tồi.”
Nói rồi liền đặt đũa xuống.
Đôi mắt Tú Tú cong cong, miệng khẽ nở nụ cười thoáng lộ ra chiếc răng nanh nhỏ. Nàng vui vẻ kể thêm vài chuyện, trong lòng mãn nguyện vô cùng.
Sau đó nàng rời đi, hoàn toàn không nhận ra sự thật là Thôi Đạo Chi chỉ nếm một miếng bánh liền buông đũa.
Đợi bóng dáng nàng khuất ngoài cửa, Thôi Đạo Chi hơi cau mày.
Bánh này quá ngọt, hắn không thích.


⬅ Trước Tiếp ➡