Chương 19
Ánh mắt Thôi Đạo Chi trầm xuống, đầu ngón tay khẽ gõ hai nhịp lên mặt bàn. Cái bàn bát tiên này đã dùng mấy chục năm, lớp sơn đỏ bong tróc từng mảng, loang lổ xấu xí, ngay cả tiếng vang phát ra cũng trầm đục, nặng nề khác thường.
Hắn cởi bỏ bộ trường bào vải thô trắng trên người rồi giơ tay lấy chiếc bào sam xanh đen thêu hoa văn hình mây mà Tú Tú đã khâu vá đặt bên giường, thay vào, sau đó bước ra ngoài.
Một đường đi thẳng tới tửu lâu Thiên Vận Các phía chợ thành tây. Cửa lớn có mấy chục phủ binh đứng gác, khí thế uy nghiêm, không ai dám đến gần. Một gã tiểu sai vội vàng tiến lên khom lưng hành lễ
“Nhị gia đã tới, chủ tử nhà ta đang đợi ngài. Xin mời.”
Thôi Đạo Chi tung áo bước vào theo gã. Ngay lập tức, một mùi son phấn nồng nặc ập thẳng vào mặt, tiếng cười nói ong ong từ trên lầu vọng xuống khiến người ta không khỏi nghĩ ngay đến hai chữ xa hoa, phóng túng.
Sắc mặt Thôi Đạo Chi vẫn không đổi, chỉ hờ hững nói với gã tiểu sai “Chủ tử của các ngươi thật biết hưởng lạc, chỉ là ta không có cái phúc khí ấy.”
“Ngài nói vậy là quá lời rồi.” Tiểu sai trong lòng khoái trá, nhưng ngoài miệng lại cung kính “Chủ tử nhà ta cũng chỉ là nhờ phúc đức tổ tiên để lại, cả ngày trôi qua trong u mê, hôm nay say đắm Ái Thuý Hương, ngày mai lại mê mẩn Hỉ Bích Hà, chẳng có lúc nào yên ổn, thật sự không thú vị gì hết. Đâu được như ngài, giữ một Tú Tú cô nương bên người, an ổn sống qua ngày, mới là tốt nhất.”
Những lời này đánh thẳng vào lòng Thôi Đạo Chi.
Gã kia rõ ràng là đang ngầm mỉa mai Thôi gia đã suy bại, Tùy quốc công đã mất, còn hắn đường đường Thôi thế tử nay lại bị Tề gia giẫm dưới chân, chẳng còn chút tôn nghiêm năm nào.
Nhưng lời châm chọc thấm thía nhất chính là câu “giữ một Tú Tú cô nương bên người, an ổn sống qua ngày”.
Đại Lương xem trọng thân thế hơn bất cứ thứ gì. Thôi gia dẫu có xuống dốc thì vẫn là thế tộc hiển quý. Vậy mà Thôi Đạo Chi lại chung sống với một nữ tử hàn môn thứ dân. Tin tức truyền khắp Trường An và Dương Sóc châu, ai ai cũng coi là trò cười.
Nghe đâu nữ tử ấy tên Tú Tú, trước kia còn bị ép bái đường với một kẻ đã chết, suýt nữa bị tuẫn táng. Một nữ nhân xui xẻo như thế, hắn cũng không chê, vẫn nhận lấy.
Thôi Đạo Chi chỉ khẽ mỉm cười, không hề biện giải.
Gã tiểu sai thoáng sinh nghi. Ai mà ngờ được vị thế tử từng danh chấn thiên hạ, nay lại trở thành kẻ nhu thuận, an phận như thế. Xem ra lời Triệu đại nhân quả không sai, hắn hiện giờ thực sự không còn gì phải kiêng dè.
Gã dẫn Thôi Đạo Chi lên lầu, đến trước một gian phòng, vén rèm châu
“Chủ tử, Thôi đại nhân đến rồi.”
Một lát sau mới có tiếng vọng ra “Vào đi.”
Thôi Đạo Chi bước vào, cởi áo choàng, quỳ xuống. Đáy mắt hắn chợt lóe qua một tia lệ khí sắc lạnh đến rùng mình, nhưng rất nhanh đã bị mí mắt che khuất.
“Tham kiến Tề đại nhân.”
Sau khi Thôi Đạo Chi rời đi, Tề Hiến Ninh mới khẽ vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn đang tựa vào ngực mình, cười nói “Ngoan, lui ra đi.”
Hoa khôi chu môi, chỉ chỉ vào má. Tề Hiến Ninh bật cười, cúi xuống hôn chụt một cái thật kêụ Nàng ta lúc này mới hài lòng lui xuống.