Chương 20
Tề Hiến Ninh vung chân gác lên bàn, ngửa người tựa ra sau, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý
“Sao? Nói ta nghe thử xem.”
Triệu tri châu lắc đầu cười, cung kính đáp
“Đại phu bảo hắn bị thương quá nặng, e rằng khó tránh lưu lại di chứng. Cũng nhờ tổng đốc cùng đại nhân liệu sự chu toàn, chỉ cần diễn một màn trước mặt hắn, là hắn liền thần hồn nát thần vía, nào còn khí phách thiếu niên anh hùng năm xưa. Chỉ tội cho mấy huynh đệ bỏ mạng dưới tay hắn.”
Tề Hiến Ninh chỉ cười. Trong lòng hắn ta nhớ lại bao nhục nhã phụ thân mình từng gánh chịu tại Thôi phủ năm ấy; hôm nay hắn ta muốn đòi lại tất cả trên người con trai ông ta.
Thôi Đạo Chi từng ngông nghênh, bất khuất là thế, nay phải ngoan ngoãn quỳ dưới chân hắn ta. Chỉ cần nhớ đến dáng vẻ cung kính khi nãy, tâm tình hắn ta liền sảng khoái tột cùng.
“Chẳng phải ngươi nói Tôn gia đang làm loạn sao? Mặc kệ bọn chúng. Cứ để chúng tự sinh tự diệt. Cũng tiện quan sát xem Thôi Đạo Chi là thật sự cam chịu hay chỉ đang giả vờ.”
“Vâng.” Triệu tri châu thấy hắn ta vui, liền tiến lên nói “Nhưng mà hạ quan vẫn chưa hiểụ Nếu tổng đốc đại nhân muốn báo thù thì thuận theo ý chỉ của quý phi nương nương mà trực tiếp xử tử hắn chẳng phải xong sao? Hà tất phải vòng vo như vậy.”
“Ngươi thì biết cái gì?”
Tề Hiến Ninh liếc ông ta một cái, nâng chén vàng sóng sánh rượu, giọng điệu nhàn nhạt
“Bệ hạ muốn diệt Thôi gia, nhưng đối với Đại hoàng tử vẫn ưu ái như xưa, chẳng có ý lập Lục hoàng tử làm trữ quân. Rõ ràng bệ hạ biết hai nhà chúng ta từng có hiềm khích, vậy mà còn phái Thôi Đạo Chi đến địa bàn này. Chẳng phải là muốn dò xét hay sao?”
“Ý của thiên tử khó dò, chỉ cần chệch đi một chút là thành tội. Ngươi cho rằng thật sự có thể giết hắn sao?”
Thực ra những lời này đều là lão tổng đốc Tề gia dặn, hắn chỉ lặp lại mà thôi.
Triệu tri châu do dự “Nhưng bên phía quý phi nương nương…”
“Chuyện của quý phi đã có phụ thân ta ứng phó, lo gì. Ngược lại, cái cô nương tên Tú Tú kia…”
Triệu tri châu liền nói ngay “Hôm trước hạ quan có trông thấy. Đích thật là mỹ nhân xinh đẹp, chỉ là mang theo đôi phần yêu mị… nhìn không giống nữ tử đoan chính.”
Tề Hiến Ninh cười nhạt “Quý phi nương nương của chúng ta chẳng phải cũng mang vài phần yêu mị đó sao? Rồi sao nữa? Chẳng phải chính nhờ vẻ ấy mà làm người ta mê loạn sao.”
Nói xong, hắn ta bước đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống đường.
Thôi Đạo Chi cảm nhận được ánh nhìn từ trên cao rơi xuống, nhưng bước chân vẫn ung dung. Hắn dừng trước một sạp bán trang sức, tùy ý chọn một cây trâm bạch ngọc chạm hoa quế, ngắm nghía một lúc, trả tiền rồi rời đi.
Khi quay lại ngõ Thủy Nguyệt, Tú Tú đang vội vàng chạy từ trong nhà ra. Vừa thấy hắn, nàng liền thở phào
“Nhị ca ca, huynh đi đâu vậy? Thương thế của huynh còn chưa lành mà…”
Nói rồi nàng nhỏ giọng lẩm bẩm trách móc.
Thôi Đạo Chi chỉ nhàn nhạt đáp rằng mình đi dạo một vòng. Sau đó, hắn lấy cây trâm bạch ngọc hoa quế ra, cài lên búi tóc nàng, rồi rút cây trâm gỗ cũ trên đầu nàng xuống, tiện tay ném vào vũng nước bên đường.
“Cái đó cũ rồi, dùng cái này đi.”