“Vậy em chờ ở đây, anh rót cho em cốc nước.” Tư Không Trạch xoay người đi vào phòng bếp lấy nước cho cô ta.
Đôi mắt của Diệp Cẩn Huyên xẹt qua tia sáng kỳ quái, bàn tay cách lớp váy lụa, sờ sờ bụng, có chút đáng thương.
“Anh Trạch, dạo này em lo cho chị quá, mất ăn mất ngủ cả ngày, giờ em hơi đói.”
Tư Không Trạch dừng chân, tựa như đang đối xử với một con búp bê sứ mỏng manh, nhẹ nhàng kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô ta.
Ánh mắt dịu dàng “Vậy em muốn ăn gì nào? Anh Trạch đưa em đi ăn.”
“Nhưng em vừa tới thôi, em còn muốn sẽ ở đây chăm sóc cho chị.”
Nói đoạn, Diệp Cẩn Huyên quay đầu nhìn thoáng qua người đang nằm trên giường, trong mắt hiện lên ý muốn đuổi cùng giết tận, mày liễu duyên dáng khẽ nhíu, khiến người ta không đành lòng.
Ánh mắt Tư Không Trạch dừng một chút trên người cô gái nằm trên giường bệnh, nhưng rồi lại nhìn về người yêu trước mắt “Anh mua cho em, em muốn ăn gì nào?”
Diệp Cẩn Huyên đôi mắt sáng ngời, khóe miệng lập tức nở ra một nụ cười thuần khiết xán lạn.
“Em muốn ăn cháo của cửa tiệm ở chợ Tĩnh Loan cạnh bệnh viện, anh Trạch mua hộ em một phần nhé?”
Thấy cô ta cuối cùng cũng cười, trái tim Tư Không Trạch bớt căng thẳng.
Mỉm cười sờ đầu của cô ta, cẩn thận dặn dò “Em ở yên đây đợi anh, đừng chạy lung tung, biết chưa?”
“Vâng, em không đi lung tung đâụ”
Diệp Cẩn Huyên ngoan ngoãn gật đầu, còn không quên quan tâm nói “Anh Trạch đi đường cũng phải cẩn thận nhé.”
“Ngoan.” Tư Không Trạch vừa lòng vừa mắt nhìn người nhỏ nhắn, đơn thuần, tốt bụng trước mặt.
Hắn hơi hơi cúi người, nhẹ nhàng đặt lên trán cô ta một nụ hôn, sau đó mới xoay người ra khỏi phòng.
“Một đôi cẩu nam nữ không biết xấu hổ ”
Hơn một năm trước, lúc Tư Không Trạch tới nhà họ Diệp, rõ ràng đối tượng cầu hôn của hắn là cô, cũng vẫn luôn tự cho mình là bạn trai cô.
Nhưng không biết từ lúc nào, có lẽ là nửa năm trước, lúc Diệp Cẩn Huyên trở về từ viện điều dưỡng, ánh mắt hắn dần dần dời lên người Diệp Cẩn Huyên.
Thậm chí còn học tập cặp gia chủ của nhà họ Diệp, cái gì cũng nhường cho Diệp Cẩn Huyên.
Cô và cô ta ở chung một chỗ, chỉ cần cô ta nhíu mày một chút, hắn lập tức dùng ánh mắt khiển trách nhìn cô, như thể cô phạm phải tội tày trời.
Vân Hân tuy rằng không dám nhúc nhích lấy một chút, nhưng cô sớm đã khôi phục ý thức, thật sự là nhịn không được mà âm thầm rủa xả.
“Chị ”
Một tiếng gọi thật thận trọng cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Hân.
Cô không dám cử động, cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, kiên quyết không để hai tròng mắt chuyển động.
Tuy rằng cô rất muốn đứng dậy nắm đầu oánh cho con ả giả tạo này một trận, thậm chí giết cô ta đi, nhưng cô biết, lúc này, cô tuyệt đối không được manh động.
Sau tiếng gọi thử nho nhỏ, người trên giường vẫn không hay biết gì cả.
Diệp Cẩn Huyên yên tâm, cũng hoàn toàn xé rách vỏ bọc ngây thơ của mình.
Gương mặt của cô ta không còn nét hồn nhiên như lúc nãy nữa.
Tuy rằng vẻ mặt vẫn mềm mại, nhưng đáy mắt lại nhuốm đầy sự điên cuồng, hoàn toàn không phù hợp với vẻ mặt kia.