⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị ơi chị à, em phí công phí sức tới vậy, vất vả lắm mới có thể làm chị nằm ở đây, thôi thì chị cứ nằm yên, đừng tỉnh nữa nhé?”
Vừa nói, Diệp Cẩn Huyên vừa lấy một ống thuốc màu hồng từ trong túi ra.
Nhìn nó, ánh mắt cô ta ánh lên tia lửa, giống như đang nhìn về tương lai tươi đẹp phía trước của mình, hưng phấn đến nỗi cơ thể cứ run run.
Nở nụ cười quỷ dị, Diệp Cẩn Huyên thuần thục vặn mở đầu kim có lớp nhựa bọc ngoài, ghim kim tiêm vào ống truyền dịch.
Nhìn chất lỏng hơi hồng dần dần đi vào ống dẫn, sau đó nhanh chóng hòa cùng chất lỏng trong suốt, trong mắt cô ta ánh lên vẻ hưng phấn đến vặn vẹo.
“Chị của em, chị cũng 20 tuổi rồi, nên hoàn thành sứ mệnh của mình đi thôi.”
“Không phải chị nguyện làm tất cả vì em sao? Vậy nếu em lấy đi trái tim của chị, chắc chị sẽ chẳng phản đối đâu nhỉ?”
Hai bàn tay của Vân Hân dưới lớp chăn nắm chặt lại, tức giận đến nỗi muốn bật dậy
Trận này tai nạn xe cộ này căn bản không phải là ngoài ý muốn, mà là do có kẻ đứng sau dàn xếp.
Vì muốn có được trái tim của cô, cô ả có vẻ ngoài mong manh, bệnh tật như Tây Thi, nhưng lòng dạ kỳ thật như rắn rết này đã lên kế hoạch hết thảy.
Vụ tai nạn xe cộ kia, cô ngoại trừ bị chấn thương vùng đầu, còn lại chỉ là trầy xước nhẹ ở lòng bàn chân phải, thương tích như vậy, cuối cùng lại bị chẩn đoán thành “não có khả năng tử vong bất cứ lúc nào.”.
Đánh chết cô cũng không tin trong đó không có đút lót.
Trông thấy nguyện vọng sắp thành sự thật, sắp nghênh đón một cuộc sống mới, Diệp Cẩn Huyên không nhịn được mà luyên thuyên, muốn nói ra bí mật mà cô ta chôn giấu suốt bấy lâụ
“Ba mẹ mang chị từ cô nhi viện về, cho chị hưởng thụ vinh hoa phú quý lâu như vậy, còn cho chị cái chức cô lớn nhà họ Diệp, thứ đáng lẽ phải thuộc về tôi, giờ thì chị phải trả lại tất cả đi chứ.”
“Còn anh Trạch nữa, tôi biết chị thích anh ấy, nhưng người đàn ông ưu tú như anh ấy, kẻ đê tiện bần hèn như chị sao xứng được?”
“Ha hả, thật ra là tôi cố tình cướp anh ta khỏi tay chị, vì tôi ghét cay ghét đắng cái nụ cười của chị.
Tôi thích nhìn chị khổ sở, thích nhìn chị mặt chau mày ủ, thích nhìn chị rõ ràng là rất thích, nhưng lại phải cắn răng nhường cho tôi, bản thân chị lại chỉ có thể tốn vào góc tối thút thít.”
“A, đúng rồi, không phải kết quả thi đầu vào Trường Y học Kinh Đô của chị cực kỳ xuất sắc sao? Yên tâm, công sức thi cử của chị sẽ chẳng vô ích đâu, em gái sẽ đến đó thay chị học tập nhé.”
Chờ cô ta làm phẫu thuật ghép tim xong, sau khi sức khỏe phục hồi, cô ta sẽ đi đến Trường Y học Kinh Đô học, đến lúc đó cô ta có thể gặp anh Trạch bất cứ lúc nào cô ta muốn.
Nụ cười ngọt ngào nở ra trên gương mặt trát lớp phấn dày, Diệp Cẩn Huyên tràn đầy tin tưởng vào tương lai của mình.
Cúi đầu nhìn người bất tỉnh nhân sự trên giường, cô ta khẽ thở dài, vẻ mặt có chút tiếc nuối.
“Ôi, sau này không được nhìn dáng vẻ ngu ngốc của chị, cái gì cũng bước ra, tranh làm với tôi, thật sự có chút tiếc đấy.”

⬅ Trước Tiếp ➡