⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn cô gái bị mọi người trách là khờ khạo trước mắt, chính cô ta cũng lộ ra vẻ tự trách, vì thường ngày, sai khiến cô chính là thú vui của cô ta.
Nhưng mà, nghĩ đến việc bản thân sắp có một trái tim khỏe mạnh, có một cơ thể không bệnh tật, không cần phải nơm nớp lo sợ khi phải đi xa nữa, lồng ngực Diệp Cẩn Huyên đã cực kỳ vui sướng.
Dường như nhớ đến việc gì đó, cô ta chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế cạnh mép giường, đôi tay chống cái cằm nhọn hoắt, giống như đang nói chuyện phiếm với ai đó, nhìn người đang nằm trên giường vừa cười vừa nói.
“Diệp Tiểu Hân…”
“Không đúng, cái họ Diệp này, kẻ bần hèn như chị không xứng với nó.”
“Nghe nói mấy trại mồ côi đặt tên cho cô nhi theo kiểu lạ lắm, bọn họ thường dùng tên nước hoặc tên địa phương để làm họ cho cô nhi, vậy thì tên chị là Thanh Tiểu Hân nhỉ.”
Ở thành phố Thanh Vân nên lấy họ Thanh, ừ, cũng hay đấy.
Thân phận đê hèn như chị ta, cũng chỉ xứng với cái họ vừa nghe đã biết là cô nhi này.
Mắt hạnh của Diệp Cẩn Huyên thoáng qua tia hài lòng, tiếp tục nói.
“Thanh Tiểu Hân, chị nói xem có lạ không, chị là trẻ mồ côi, ba mẹ tôi tại sao lại chăm chút chị như con ruột, cái gì ngon, cái gì đẹp đều dâng tới miệng chị?”
“Tại sao lúc chị và tên nam sinh kia đánh nhau một trận ầm ĩ, chị thua, còn phí công tìm võ sư về dạy cho chị?”
“Ha hả, đó là bởi vì, nếu không chăm sóc cơ thể của chị thật tốt, không bồi dưỡng cho cơ thể chị ngày một mạnh khỏe, thì tôi làm sao mà cấy ghép tim được?”
Sau đó, cô ta ra vẻ tiếc hận thở dài “Ôi, thật ra việc này cũng chẳng trách bọn tôi được, ai bảo nhóm máu của chị đặc biệt đến vậy, lại còn giống nhóm máu của tôi?”
“Máu Rh âm tính, là nhóm máu hiếm gặp nhất trong các nhóm máu thuộc kiểu máu AB, cả nước bây giờ cũng chỉ có năm người có nhóm máu này.”
“Trong năm người, có ba người tuổi tác đã cao, còn có người thì thân thể tật nguyền, trái tim của họ đều không hề khỏe mạnh, không thích hợp với tôi.”
Trong mắt cháy lên ánh lửa, Diệp Cẩn Huyên nhìn người trên giường, cả người kích động “Chỉ có chị, chị vừa có tuổi trẻ, lại còn được bồi dưỡng tận mấy năm trời, chỉ có trái tim của chị là khỏe mạnh nhất.”
Nói tới đây, Diệp Cẩn Huyên ngẩng đầu, vẻ mặt khao khát nhìn thứ chất lỏng đang chầm chậm di chuyển trong ống truyền.
“Sắp xếp của ba mẹ chắc không chênh lệch gì cho lắm, chỉ cần chờ tám tiếng nữa, chúng ta sẽ cùng nhau vào phòng phẫu thuật.”
“Tôi hồi hộp lắm, cũng sung sướng lắm, chờ sau khi tôi ghép tim thành công, tôi và anh Trạch sẽ lập tức đính hôn.”
“Chị biết không? Anh ấy cầu hôn tôi rồi, anh ấy nói dù cho tôi không tìm được trái tim nào thích hợp, dù cho cả đời này tôi phải được chăm sóc thật cẩn thận, anh ấy cũng nguyện ý cùng tôi đến bạc đầu giai lão.”
Nghĩ đến Tư Không Trạch đối tốt với mình đến vậy, vẻ mặt Diệp Cẩn Huyên tràn đầy hạnh phúc.
“À, chắc anh Trạch sắp về rồi, tôi phải vào nhà vệ sinh cái đã.” Cô ta phải phi tang mớ kim tiêm ống thuốc này mới được.

⬅ Trước Tiếp ➡