⬅ Trước Tiếp ➡
Khi đó tuy cô mơ mơ màng màng, nhưng cô chắc chắn bản thân nghe ra giọng nói của Tư Không Trạch.
Bây giờ giống hệt khi ấy, chỉ khác ở chỗ là khi ấy nghe cứ lờ mờ, nhưng bây giờ thì cực kỳ rõ ràng.
“Bọn sói hoang hổ dữ, mọt lũ cá mè một lứa, đám các người có chết ngàn lần cũng đáng lắm ”
Mặt ngoài thì chẳng mảy may động đậy, nhưng trong lòng Vân Hân thì cứ âm thầm chửi rủa.
Nhưng không hiểu sao, mũi cô có chút chua xót, đáy mắt dường như cũng nóng lên, cổ họng giống như bị thứ gì đó chặn lại, căng thẳng tột độ.
Diệp Cẩn Huyên vừa từ toilet bước ra đã thấy Tư Không Trạch đứng ở mép giường, môi mấp máy như đang nói gì đó.
Trong lòng cô ta có hơi căng thẳng, híp mắt liếc người trên giường, mắt hạnh xẹt qua một tia ngoan độc.
Đồ đàn bà lẳng lơ, sắp chết tới nơi rồi mà còn dụ dỗ anh Trạch cho bằng được.
Dường như nghĩ tới việc gì đó, cô ta nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ thanh thuần như thường ngày “Anh Trạch, anh đang nói gì thế?”
“Không có gì đâụ” Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tư Không Trạch đang chìm trong tội lỗi bỗng nhiên tỉnh táo lại, vội vàng đi đến bên cửa sổ, cầm lấy bao nilon ở trên bàn.
Anh ta nhẹ nhàng quơ quơ túi cháo trong tay, cười nói “Cháo em thích về tới rồi đây, nhưng ở đây toàn là mùi thuốc sát trùng. Hay là chúng ta ra ngoài ngồi ăn nhé?”
Dường như anh ta đang muốn trốn chạy, bản năng của anh ta không muốn ở lại nơi này.
Diệp Cẩn Huyên khẽ cong khóe miệng để lộ ra một nụ cười thanh thuần “Được, chúng ta xuống nhà ăn ”
Thuốc đã được tiêm vào, nên kiểu gì thì người chị này cũng sẽ trở thành người thực vật mà thôi.
Chờ sau khi ca cấy ghép tim của cô ta thành công, thì cũng là lúc chị ta hoàn toàn biến mất khỏi cõi đời này.
Cô ta cũng không cần lo anh Trạch bị cô dụ dỗ nữa.
“Ha…”
Sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa, người vốn dĩ “vô tri vô giác” nằm trên giường đột nhiên bật dậy.
Cô khẽ hắng giọng khàn khàn, dứt khoát vứt tấm chăn trên người sang một bên.
Nhìn lướt qua mảng ga giường bị thứ chất lỏng kia làm ướt, cô nhanh tay nhanh chân tắt máy theo dõi tín hiệu sinh mạng, rồi rút hết đống dây nhợ trên người ra.
Bất chấp cơn đau thấu tim vì vết thương ở lòng bàn chân phải, cô để chân trần bước xuống sàn, vội vã đi đến tủ đồ đặt cạnh cửa sổ.
Cô ở phòng bệnh này đã sáu năm, nên trên vách tường có tổng cộng bao nhiêu viên gạch men, viên gạch men nào có vết trầy, cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Cô biết ở trong tủ đồ kia sẽ có vài bộ quần áo sạch, lại còn có vài bộ đồ trắng khác với đồ của bệnh nhân.
Đây là tiện ích đặc biệt ở khu phòng VIP cao cấp nhất.
Nếu bệnh nhân chán những bộ đồ bệnh sọc xanh, có thể đổi sang mặc đồ trắng như đang ở nhà, giúp họ thay đổi tâm trạng.
Cô nhanh chóng cởi quần áo trên người ra, sau đó mặc bộ quần áo trắng đó vào. Sau đó thì mở ngăn tủ dưới cùng lấy ra một đôi giày vải.
May thật, chắc là do tiết trời mùa hè nóng bức oi ả, nên mặc dù lòng bàn chân phải của cô bị thương, nhưng cũng chỉ cần sát trùng bằng thuốc, sau đó dùng một lớp băng gạc mỏng quấn quanh là được.

⬅ Trước Tiếp ➡