⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Hân dứt khoát gỡ lớp băng gạc ra rồi mang giày vải vào, chuẩn bị ra khỏi phòng.
Lúc quay người, cô phát hiện trên đầu tủ có một hộp thuốc sát trùng màu xám bạc.
Không suy nghĩ nhiều, cô liền mở nắp hộp, từ bên trong lấy ra một chiếc kéo y tế bén nhọn, cầm trong lòng bàn tay.
Cô không chần chừ lại thêm một giây nào nữa, tay chân nhẹ nhàng lưu loát đi đến cửa phòng bệnh.
Cô không biết trong phòng này có camera hay không, cũng không biết những hành động của mình có bị người ta nhìn thấy không, nhưng ngay lúc này, cho dù có bị nhìn thấy thì cô cũng phải ra ngoài.
Bởi vì đây là cơ hội duy nhất để cô chạy trốn khỏi đây.
Vân Hân áp tai vào cửa, cẩn thận nghe ngóng âm thanh bên ngoài, sau khi không nghe được tiếng động gì, thì cô mới lén lút vặn mở nắm tay cửa màu bạc.
“Cạch”
Cửa phòng bật mở, mùi thuốc sát trùng tràn ngập trong không khí ập vào mũi.
Ánh đèn chiếu xuống sàn gạch men hiện lên một thứ ánh sáng mờ ảo, rõ ràng sàn nhà này vừa được lau bằng thuốc sát khuẩn.
Bởi vì đây là khu phòng bệnh VIP, lại nằm trên tầng cao, nên người ra vào rất ít, vì thế hành lang cực kỳ yên tĩnh.
Cô có thể nằm ở đây là do bệnh viện tư nhân này vốn là của nhà họ Diệp.
Đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất là vì nếu cô nằm đây, ca phẫu thuật của bọn họ sẽ diễn ra dễ dàng và thuận lợi hơn.
“Vân Hân, đừng sợ, mày sẽ làm được, mày sẽ làm được.”
Hít một hơi thật sâu, Vân Hân đưa tay lau đi lớp mồ hôi trên trán, trong lòng không ngừng tự cổ vũ bản thân.
Sau đó, cô túm mái tóc dài của mình lại rồi buộc lên, cố gắng nhịn cơn đau ở lòng bàn chân xuống, ra vẻ hoàn toàn bình thường, thoải mái bước ra khỏi phòng.
--- Lời nói ngoài lề ---
May mắn là lúc này vừa đúng 5 giờ chiều, phần lớn bác sĩ, y tá đều đã tan làm, chỉ còn bác sĩ và hộ lý trực ca thôi.
Bọn họ mới vừa nhận ca cho nên đang bận sắp xếp lại công việc, không rảnh để ý đến một bóng người màu trắng chạy qua rồi nhanh chóng biến mất vào thang máy.
Nhìn cánh cửa thang máy đóng lại trước mặt, trái tim cứ mãi đề phòng của Vân Hân cuối cùng cũng được thả lỏng.
Nhưng cô không dám quá buông lỏng, đôi tay vẫn đặt lên ngực, giống như muốn ấn trái tim đang nhảy nhót loạn xạ trở lại vậy.
Cô ngẩng đầu nhìn con số màu đỏ đang không ngừng thay đổi ở phía trên, giống như nhìn vào toàn bộ hy vọng của mình. Trong lòng cô không ngừng cầu nguyện, hy vọng lúc này không có ai vào thang máy.
Dường như ông trời đã nghe được lời cầu nguyện của cô, nên thang máy thực sự không có ai vào nữa.
Hơn một phút dày vò cuối cùng cũng trôi qua, khi số "1" màu đỏ hiện lên, từng sợi thần kinh trong đầu cô càng căng chặt hơn.
"Tinh"
Cửa thang máy mở ra, âm thanh đó kéo thần kinh của Vân Hân căng đến cực độ, giống như chỉ cần bất cẩn một chút là sẽ đứt vậy.
Mồ hôi cô tuôn trên chóp mũi, cảm giác như mình không thể hô hấp được nữa, tay trái cô nắm chặt chiếc kéo bằng bạc theo bản năng.
Nhìn xuyên qua tóc mái hơi xõa tung, cô nhanh chóng liếc nhìn tình hình trong đại sảnh.
Mấy nhân viên y tế vừa nói vừa cười đi ra ngoài cửa, còn người nhà bệnh nhân xách hộp cơm đi về hướng thang máy.

⬅ Trước Tiếp ➡