Nhưng những thứ này đều không đủ để trở thành lý do để cô ta có thể bỏ qua cho Lương Mộng Nhàn Cô ta không phải thánh mẫu Mary Sue.
Cho nên cô ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn viện trưởng, “Viện trưởng, rất xin lỗi, chuyện này tôi không thể giúp.” Nói câu này xong, cô liền nắm tay Điềm Điềm, đi về phía trước.
“Tiễu Tiễu ” Âm thanh nghiêm khắc của viện trưởng kêu lên.
Hứa Tiễu Tiễu dừng lại.
Viện trưởng nghiêm túc nói “Cô và Mộng Nhàn là chị em Từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tôi biết cô ấy đối xử với cô không tốt trước, nhưng chuyện cô ấy làm đều vì trại trẻ mồ côi Có cái gì oán, cái gì hận để cô đối xử với cô ấy như vậy ? Tiễu Tiễu, cô thật sự rất quá đáng Cô làm tôi thất vọng rồi ” Hứa Tiễu Tiễu gắt gao nắm chặt tay.
Dù sao ở trong mắt viện trưởng, rắm của Lương Mộng Nhàn cũng là mùi thơm.
Cô ta, Hứa Tiễu Tiễu chỉ là một sợi lông Cô ta không nói chuyện, tiếp tục đi phía trước đi.
Vành mắt lập tức đỏ lên.
Trong lòng rất chua xót nghẹn lại trong cổ họng.
Đường Điềm Điềm nắm tay áo cô ta “Chị Tiễu Tiễu, chị đừng khóc, mẹ viện trưởng không tin chị nhưng em tin tưởng chị ” Chỉ một câu làm cô ta không nhịn được, nước mắt xôn xao chảy xuống.
Cô ta vươn cánh tay, dùng tay áo lau nước mắt.
Rồi nức nở một chút, lau cái mũi, lúc này mới kiên cường mở miệng nói “Đúng vậy, khóc cái gì ? Đi thôi, chị Tiễu Tiễu mang em đi ăn một bữa để ăn mừng Chúc mừng sau này, em chính là em gái của chị ” Đường Điềm Điềm lập tức gật đầụ
Cô gái mảnh mai đang năm tay một đứa trẻ gầy yếu hơn cứ đi đến phía trước.
Hứa Mộc Thâm ngồi trong xe Rolls Royce, nhìn chăm chú bọn họ, ánh mắt trở nên phức tạp.
Mấy ngày nay, anh ta đã biết nhiều về Hứa Tiễu Tiễu nhưng đây là lần đầu tiên, anh ta thấy một Hứa Tiễu Tiễu bướng bỉnh…… Một Hứa Tiễu Tiễu tinh ranh khi đấu với Hứa Nam Gia …… Một Hứa Tiễu Tiễu vì đứa bé này mà từ lầu hai nhảy xuống……
Em phải đáp ứng anh một điều kiện.
Còn có hôm nay ở cô nhi viện không nhìn thấy Hứa Tiễu Tiễu…
Cho Hứa Tiễu Tiễu làm người thứ ba, làm hợp lý, hợp tình người xem…Cô có nhiều bộ mặt như vậy, làm anh trong lúc nhất thời thế nhưng không biết, bộ mặt nào mới chính là của cô?
Mà anh càng tới gần tìm hiểu lại càng phát hiện thêm, trên người cô gái này có một loại khí chất vừa nhu mì, thục nữ khi lại giống cọp mẹ hung hăng, như là một bí ẩn, vĩnh viễn chờ đợi người khác khám phá ra.
nannan
Hứa Tiễu Tiễu mang theo Đường Đường ăn một bữa cơm, rồi mới đem cô đi tới nhà họ Hứa.
Đứng ở chỗ cổng lớn, cô nhìn chằm chằm cửa phòng, có điểm rối rắm. Lúc ấy là cùng Lương Mộng Nhàn nói rất dũng cảm, lúc này mới nhận nuôi Đường Đường, mà hiện giờ, không biết muốn cho Đường Đường ở nơi nào đây?
Đang ở bên ngoài tự hỏi, quản gia đi tới trước mặt cô, liếc mắt nhìn Đường Đường một cái, liền mở miệng nói “Ngài chính đạo, tiểu thư Đường Điềm Điềm, tạm thời ở tại Nam Sanh Các.”
Nam Sanh Các, chính là chỗ ở của dì. Cho Đường Đường ở nơi đó, an bài rất hợp lý. Chỉ là…… Ngài chính đạo?
Tròng mắt cô xoay chuyển, hôm nay ở cô nhi viện, Hứa Mộc Thâm giúp cô, hiện tại lại giúp cô ấy……
Hứa Tiễu Tiễu nhìn về phía quản gia “Anh ở nhà sao?”
Quản gia gật đầu, Hứa Tiễu Tiễu lập tức vỗ vỗ bả vai Đường Đường "Đường Đường, em đi theo Vinh thúc, nhìn xem chỗ ở của mình trước, đợi lát nữa chị tới chỗ em saụ”
Rồi nhanh như chớp, chạy tới hướng biệt thự.
Cô vẫn luôn chạy cho tới khi đến cửa phòng của Hứa Mộc Thâm, lúc này bước chân mới đứng yên. Đứng tại chỗ suy nghĩ rối loạn một chút, vừa vặn nhìn thấy bảo mẫu bưng trà đem lại đây. Mắt cô sáng ngời, lập tức tiếp nhận trà, “Đưa tôi, đưa tôi.”
Rồi lúc này mới đẩy cửa phòng ra, nghiêng đầu vào bên trong nhìn một lượt. Hứa Mộc Thâm ngồi ở ghế sau, nhìn dáng vẻ dường như đang xem giấy tờ. Cô liền rón ra rón rén đi vào, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, rồi mới từng bước một, đi tới trước mặt Hứa Mộc Thâm.
Rót một ly trà cho anh, đặt ở trước mặt anh. Hứa Mộc Thâm đầu cũng không nâng, ngón tay thon dài cầm lấy nước trà nhấp một ngụm, rồi mới để chén trà đặt ở bên cạnh, tiếp tục xem giấy tờ.
Hứa Tiễu Tiễu đứng ở chỗ đó, nhìn anh chằm chằm.
Bởi vì ở nhà, cho nên anh cởi áo khoác, chỉ mặc một cái sơ mi trắng. Ánh mặt trời chiếu vào, làm cả người anh bao phủ một tầng ánh sáng ấm áp, có vẻ phá lệ khí chất bức người của anh.
Anh chỉ ngồi ở chỗ đó, chính là một trạng thái tĩnh lặng như tranh thuỷ mặc, cảnh đẹp ý vui.
Hứa Tiễu Tiễu không tự giác xem đến ngây người. Trên thế giới này, như thế nào lại có đàn ông đẹp như vậy?
Đang tự hỏi trong lòng, người kia như là rốt cuộc nhận thấy được trong phòng có nhiều hơn một đôi mắt sáng ngời. Anh nhàn nhạt ngước mắt, nhìn đến Hứa Tiễu Tiễu, ánh mắt nghi vấn, “Em tới đây làm gì?".
Một câu nói thanh lãnh trầm thấp, làm Hứa Tiễu Tiễu lập tức phục hồi tinh thần lại. Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, chân chó tiến lên một bước, lần nữa rót cho anh một ly trà “Anh hai, cái kia…… Hôm nay cảm ơn anh.”
Hứa Mộc Thâm gật đầu, “Ừ.”
Hứa Tiễu Tiễu ……
Người bình thường lúc này không phải sẽ nói, không cần khách sáo hay sao? Mà người này, như thế nào luôn không chịu dựa theo lẽ thường nói ra?
Một câu ừ, làm cho cô hiện tại không biết nên nói tiếp cái gì? Cho dù vậy, da mặt Hứa Tiễu Tiễu luôn rất dày, cho nên cô lập tức ho khan một chút, tiếp tục mở miệng nói “Cái kia, anh hai, em biết anh lương thiện nhất, nếu giúp em một lần, như vậy có thể giúp em một chuyện gấp nữa được không?”
Hứa Mộc Thâm nghe được lời này, hai tay lấy ra khỏi đống giấy tờ.
Anh ngẩng đầu, một đôi con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm cô, “Anh có thể giúp em, nhưng em phải đáp ứng anh một điều kiện.”
Anh hai, kéo em một lần đi
Hứa Tiễu Tiễu ngạc nhiên “Em, em cũng chưa có nói giúp chuyện gấp gì, anh liền đưa ra điều kiện?”
Mặt Hứa Mộc Thâm không biểu cảm vươn ngón tay ra, gõ một chút lên mặt bàn “Không phải chuyện Đường Đường sao?”
Hứa Tiễu Tiễu “…Sao anh biết?”
Cô tới nơi này, chính là vì chuyện cho Đường Đường đi học. Em ấy đã mười hai tuổi, lúc trước cũng đã học tiểu học ở cô nhi viện. Hiện tại tất nhiên muốn tìm một chỗ mới cho em ấy đi học, mà chuyện này, nhất định phải có Hứa Mộc Thâm giúp đỡ mới có thể làm được.
Nhưng người đàn ông này là con giun trong bụng cô sao? Cô căn bản là chưa mở miệng, thế nhưng anh liền đoán được? Cho dù vậy…… Anh ấy vừa nói đáp ứng anh ấy một điều kiện?
Hứa Tiễu Tiễu lập tức cảnh giác, “Về chuyện điều kiện này, không thể là giết người phóng hỏa ”
Hứa Mộc Thâm nhíu mày, Hứa Tiễu Tiễu lập tức tựa như muốn lao tới pháp trường, làm ra một bộ dáng ta đây không sợ chết “Anh hai, có điều kiện gì, ngài cứ việc nói đi ”
Hứa Mộc Thâm thấy cô làm ra bộ dáng như vậy, vừa tức giận, vừa buồn cười. Nhưng anh vẫn là trịnh trọng mở miệng “Chuyện này chính là không được làm tổn hại đến thanh danh của nhà họ Hứa.”
Hứa Tiễu Tiễu lập tức ngây ngẩn cả người. Cô giống như, chưa làm qua cái gì tổn hại đến thanh danh của nhà họ Hứa?
Cô trừng lớn mắt “A?”
Thấy cô đang mơ hồ, Hứa Mộc Thâm đứng lên đẩy ghế dựa ra.
Thân hình cao lớn cường tráng, làm phòng này nháy mắt có vẻ chật chội thêm.
Hứa Tiễu Tiễu bị khí chất của anh ta làm cho lui về sau một bước. Hứa Mộc Thâm đi lên phía trước thêm một bước, từng bước một, tới gần Hứa Tiễu Tiễu “Em đang giả ngốc với anh?”
Trong lời nói, đã hiện lên không kiên nhẫn. Hứa Tiễu Tiễu cả người đều ngây ngốc. Cảm nhận được anh ta lại đi lên phía trước một bước, cái loại hơi thở lạnh lẽo bá đạo trên người anh, gần ngay trong gang tấc.
Hứa Tiễu Tiễu nuốt một ngụm nước miếng, lại lần nữa lui về sau một bước. Miệng vết thương trên đùi cô còn bị băng bó. Đi cô nhi viện cũng được, trở về cũng được, đều là cố nén khập khiễng.
Đi phía trước còn được, chính là lùi về phía sau… Chỉ cảm thấy đau đớn xuyên tim lập tức hiện lên, làm trên đùi cô mềm nhũn, cả người lập tức nghiêng ngã qua lại.
Hứa Tiễu Tiễu trừng lớn hai mắt, hai tay quơ loạn “A ”
Mắt thấy tay kia, phải bắt đến cánh tay Hứa Mộc Thâm, Hứa Mộc Thâm trong đầu đột nhiên dần hiện ra tình cảnh lần đầu tiên gặp mặt, anh lập tức lui ra sau một bước, tránh né cô lôi kéo, cũng không có duỗi tay bắt lấy cô.
Vì thế……