“Phanh ”
Hứa Tiễu Tiễu đặt mông ngồi ở trên sàn nhà
Chẳng sợ trên mặt đất còn có một tầng thảm, chính là như thế ngồi xuống thật mạnh, vẫn là đau làm cô thò tay, nỗ lực mát xa mông của chính mình, đồng thời, nhe răng nhếch miệng dông dài nói “Anh hai Anh cũng quá không tốt bụng, em chính là bệnh nhân a, anh không biết kéo em lên một chút?”
“Ai u, mông em đau chết được, đều phải nở hoa rồi ”
Cô bắt đầu kêu to, không thèm nhìn lại bộ dáng, nhìn Hứa Mộc Thâm đang im lặng.
Anh ta trên cao nhìn xuống cô, “Em không thể đứng dậy?”
Hứa Tiễu Tiễu liền ngẩng đầu lên, nhìn qua tội nghiệp “Anh hai, vốn dĩ chân em bị thương, vẫn là trọng thương, không có sức lực nào, hiện tại mông lại té ngã, em không thể tự đứng được ”
“Anh hai, anh không thể kéo em lên sao?”
Hứa Mộc Thâm nhìn cô chằm chằm, đột nhiên nghĩ đến hôm nay ở cô nhi viện cô gái đáng thương bất lực, nhất thời mềm lòng, vươn tay về phía cô.
Rồi lại…
Bỗng nhiên bị cô gái giở trò một phen túm chặt, liền mạnh mẽ lôi kéo anh ngã quỵ xuống mặt đất.
Huề nhau
Hứa Mộc Thâm nguyên bản có thể chống đỡ. Chính là tầm mắt chạm đến miệng vết thương trên đùi cô, liền do dự một chút. Như thế do dự một chút, người đã bị lôi kéo, trực tiếp té lăn quay bên người Hứa Tiễu Tiễu
Hai tay anh chống thảm, nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Hứa Tiễu Tiễụ Cô liền một chân từ trên mặt đất nhảy dựng lên, giật giật chân bị thương của mình, vỗ vỗ tay, rồi mới nhìn về phía Hứa Mộc Thâm, trên mặt vui cười biến mất, để lại một mảnh trầm trọng "Anh hai Anh nói điều kiện, em đồng ý."
Nói xong, cô liền rũ xuống mắt. Vốn dĩ cho rằng, Hứa Mộc Thâm hẳn là không có tin tưởng Lương Mộng Nhàn nói, chính là giờ phút này anh lại nói đến chuyện này, vẫn là ghét bỏ cô tám nguyệt một đêm kia sao? Trái tim như là bị một cây kim đâm vào, nhè nhẹ từng đợt từng đợt đau đớn.
Cô gợi lên một mặt tự cười giễu "Chuyện trước đây, đều đã xảy ra, em không có cách nào thay đổi. Nhưng sau này, em không làm nhà họ Hứa mất danh dự đâụ"
Nói xong câu đó, cô xoay người muốn đi. Nhưng bởi vì một chân bị thương, cô đi đường đều khập khiễng, giờ phút này, chân bị thương lập tức dẫm tới đụng phải chân của Hứa Mộc Thâm, làm cho cô lập tức liền ngã ra phía sau
Cô giãy giụa, làm thân thể của mình ở giữa không trung xoay thành một độ cong, liền trực tiếp bổ nhào lên trên ngườiHứa Mộc Thâm
Không ngờ tới
Trùng hợp một cái, môi cô đụng vào môi anh, nhẹ nhàng lướt qua
Trong lúc nhất thời, thân thể hai người đều cứng lại.
Đôi môi mềm mại ấm áp, làm Hứa Mộc Thâm cảm giác được rằng nhẹ nhàng đụng chạm lại giống như là điện giật, nháy mắt lan khắp toàn thân, làm cho tựa hồ mỗi một tế bào của anh, nháy mắt đều thức tỉnh, trở nên mẫn cảm lên.
Tiếp xúc thân thể kia...... Cách hai tầng quần áo, vẫn là có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của cô, trên người cô còn có một mùi hương như có như không, làm anh lại cảm giác được một mùi thơm quen thuộc của cơ thể.
Hứa Mộc Thâm sợ ngây người, chấn kinh rồi. Hứa Tiễu Tiễu cũng không biết phải chạy đi đâu? Cô kinh ngạc trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt mặc dù là phóng đại, tinh xảo đến mức làn da cùng ngũ quan không có lỗ chân lông nào. Bên môi cảm thấy lạnh băng, làm cô cảm giác giống như là có lông chim, nhẹ nhàng lướt qua, trêu chọc tim cô đập gia tốc.
Cô chớp mắt một cái, lại lần nữa chớp chớp một cái. Liền nghe được giọng nói của anh nghiến răng nghiến lợi "Em còn suy nghĩ, đè anh bao lâu nữa?"
Hứa Tiễu Tiễu ......
Hứa Tiễu Tiễu lập tức luống cuống tay chân muốn bò dậy. Chính là thứ nhất, chân cô không tiện đi lại, thứ hai càng sốt ruột, thì càng hoảng loạn.
Hai bàn tay nhỏ, ở trên người anh lung tung sờ loạn, chính là không tìm thấy chỗ nào chống đỡ, có thể cho chính mình đứng lên.
Hứa Mộc Thâm ......
Anh kiên quyết sẽ không thừa nhận, chính mình bị sờ loạn trong đầu có chút nổi lên ham muốn Bên tai lặng lẽ nổi lên hồng hồng.
Ngay sau đó, Hứa Tiễu Tiễu lại lần nữa té ngã ở trên người anh, hai người giống như là dây dưa ở bên nhau, khó có thể tách ra.
Hứa Mộc Thâm nhìn không được, anh vươn tay, chống đỡ Hứa Tiễu Tiễu, đang định dùng sức nâng cô đứng lên, lại đột nhiên nhận thấy được...... Lòng bàn tay kia mềm mại chạm vào...... Là cái gì?
Cùng lúc đó, sắc mặt Hứa Tiễu Tiễu xấu hổ đến đỏ bừng Cũng không biết sức lực ở nơi nào tới, làm cô một phen chống đỡ mà đứng lên.
Rồi sau đó liền dùng một chân nhảy lui về sau một bước, hai cái cánh tay che ở trước ngực chính mình, thái đổ nổi giận nói "Lưu manh "
Hứa Mộc Thâm ......
Hứa Mộc Thâm dứt khoát ngồi ở trên thảm thư thế, nguyên bản cảm thấy bực mình, nhưng xem bộ dáng này của cô, lại cảm thấy có điểm buồn cười, anh trực tiếp mở miệng "Huề nhaụ"
Hứa Tiễu Tiễu ......
Ý tứ này, là nói cô ngày đó sờ soạng chỗ nào đó của anh? Không khí nháy mắt xấu hổ lên.
Ai có hại.
Hai người, một bên đứng, một bên ngồi.
Hứa Tiễu Tiễu rõ ràng là nhìn xuống anh, chính là cái người đàn ông này, ngay cả tư thế tùy ý ngồi ở chỗ kia, đều mang theo cảm giác cao ngạo không coi ai ra gì.
Rõ ràng là cô bị chiếm tiện nghi, anh như thế nào còn làm ra một bộ dáng có lý như vậy?
Hứa Tiễu Tiễu nhịn không được bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu “Cái gì huề nhau, rõ ràng là em bị hại.”
Nhưng trong phòng quá an tĩnh, nhỏ giọng nỉ non, đều bị lọt vào tai của Hứa Mộc Thâm. Anh rũ mắt, tay chống đỡ mặt đất, đứng lên.
Nghĩ đến trò đùa dai của cô mới vừa rồi, nhịn không được châm chọc mở miệng “Sân bay, ăn cái gì lớn lên?"
Hứa Tiễu Tiễu “Anh…… ”
Nàng cúi đầu, nhìn nhìn ngực chính mình. Tựa hồ, là có chỗ hơi nhỏ? Nhưng lúc này thừa nhận, vậy thật mất mặt. Cô trực tiếp mở miệng “Em có B ”
Hứa Mộc Thâm không nói chuyện, nhàn nhạt liếc mắt liếc cô một cái, nhưng ánh mắt kia, lại rõ ràng biểu đạt một cái ý tứ Em xác định?
Gia hỏa này…… Sống tuy rằng không nhiều lắm, nhưng trong lòng quả thực muốn rất nhiều mạng Một ánh mắt, đều có thể làm Hứa Tiễu Tiễu đứng im như tượng.
Cô trực tiếp cười lạnh “Em cảm thấy, em ăn cái gì nên còn nhỏ... ”
Rồi mới tùy ý liếc liếc mắt một cái chỗ nào đó của anh, thấp giọng mở miệng “Một cây châm ”
Hứa Mộc Thâm ……
Sắc mặt của hắn lập tức hạ xuống lạnh lẽo. Giờ phút này đề tài đã hướng tới mang nhan sắc đến hướng phát triển. Chính là cái không khí mờ ám như vậy mà cô gái này nói... chọc giận anh.
Nhìn ánh mắt lạnh băng của anh, Hứa Tiễu Tiễu sợ tới mức rụt rụt cổ. Cô biết, chính mình gặp rắc rối Giờ thì tốt rồi, làm gì lại nói ra loại lời nói khiêu chiến tới đàn ông tôn nghiêm.
Bị Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm, cô ho khan một tiếng, ánh mắt có chỗ lãng tránh “Cái kia…… Em đột nhiên nghĩ đến Đường Đường vừa tới, còn có chỗ không quen kịp, em đi xem em ấy ha ”
Nói xong, liền hướng chỗ cửa chạy đi. Nhưng mới vừa đi hai bước, thủ đoạn lại bỗng nhiên bị Hứa Mộc Thâm bắt lấy
Chợt, một sức lực mạnh mẽ kéo lại, đem cô ném đến trên vách tường. Xong rồi, trước mặt buồn bã, thân hình đàn ông cao lớn, đè ép lại đây. Hai tay anh chống đỡ sau lưng vách tường, đem cô giam cầm trong đó, anh hơi cúi đầu, vừa vặn có thể nhìn đến đỉnh đầụ
Sợi tóc đen nhánh nhu thuận, ở trên mặt nhẹ nhàng thổi qua, làm ánh mắt anh đen lại, có một loại xúc động muốn làm cái gì đó “Em mới vừa nói cái gì?”
Hứa Tiễu Tiễu đã sợ hãi.
Hormone hơi thở quanh quẩn ở cánh mũi, làm cô sợ tới mức nuốt một ngụm nước miếng, cô trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm anh.
Nếu cô dám lặp lại câu nói vừa mới nói kia, chỉ sợ anh có thể lập tức giết cô. Hứa Tiễu Tiễu run run rẩy rẩy mở miệng “Anh, anh hai…… Em mới vừa nói chơi, ngài như thế nào có thể là cây châm đâu? Ngài hùng vĩ anh dũng, vô số phụ nữ ngưỡng mộ không giảm……”
Blah blah nói một đống lớn, chính mình cũng không biết đang nói cái gì, cuối cùng, mới nhút nhát sợ sệt nhìn anh “Có thể sao? Em, Em không có hình dung từ.”
Hứa Mộc Thâm ……