Vừa tức lại vừa sợ, làm cho cô căn bản không có thời gian để suy ngẩm cẩn thận về biểu cảm của Hứa Mộc Thâm, cô từ từ, theo bức tường, trượt xuống trên mặt đất.
Cô ngồi xổm một chỗ, vươn cánh tay ôm chặt lấy bản thân.
Nước mắt cuối cùng vẫn không kìm được, chảy xuống.
Khổ sở, bi thương, tức giận, các loại cảm xúc phức tạp, làm cho cô lúc này mất đi lớp ngụy trang, biến thành đứa trẻ mồ côi tâm tư nhạy cảm và yếu ớt.
Cũng không biết khóc bao lâu, điện thoại của cô cũng vang lên.
Cô ngẩng đầu lên, đi đến trước bàn ăn, cầmm lấy điện thoại di động, liền phát hiện Kim tiên sinh gọi tới.
Cô ngay lập tức nghe máy.
Tiếp đó truyền đến âm thanh của Kim tiên sinh "Hứa tiểu thư, cô có chuyện gì với anh ta vậy? Người đó là ai vậy? Mà các người cũng thật quá đáng Răng của tôi đều bị rơi ra " Hứa Tiểu Tiểu vội vàng giải thích "Thực xin lỗi thực xin lỗi.
.
...
.Anh ấy hiểu lầm ông ...Ông đang ở đâu, tôi bây giờ liền đưa ông đi bệnh viện,tiền thuốc men chúng tôi sẽ chịu, ông muốn bồi thường cái gì, tôi đều theo ý ông." Kim tiên sinh nghe nói như thế, không tình nguyện mở miệng "Tôi mà còn thiếu tiền thuốc men sao?Quên đi, cô về bảo với bạn trai, tốt nhất giải thích rõ ràng, đừng có lần sau lại đột nhiên lao ra cho tôi một quyền, tôi tuổi lớn, chịu không nổi " Bạn trai? Hứa Tiễu Tiễu vừa định giải thích thì Kim tiên sinh lại mở miệng nói "Hôm nay xem như bỏ qua, hôm nào tôi sẽ tìm cô nói chuyện, tôi đến bện viện đây." "Được, Kim tiên sinh lái xe chậm một chút, chuyện của ngày hôm nay, thật sự rất xin lỗi." Cúp điện thoại, Hứa Tiễu Tiễu hồn bay phách lạc ngồi ở trong phòng.
Hiện tại làm sao bây giờ? Đang tự hỏi, cửa phòng đột nhiên truyền đến âm thanh của Giai Giai "Tốt, cô cái đồ tiểu tam này, vậy mà còn mặt mũi ở trong này Xem tôi hôm nay đánh chết cô " Hứa Tiễu Tiễu ....
Hôm nay rốt cục là có chuyện gì? Lại còn một người đuổi tới đây? Cô bây giờ mà không phát uy tính hổ báo, thì đúng là con mèo bệnh? Cô đứng lên, ánh mắt trần xuống, giật giật cổ tay, liền nhìn thấy Giai Giai không dám động đậy, đứng ở một chỗ...Cô ta đột nhiên từng bước lui về phía sau, "Ôi chao " Một tiếng rồi ngồi dưới đất.
Làm cái gì vậy?
Va chạm?
Hứa Tiễu Tiễu còn đang kinh ngạc, chợt nghe ngoài hành lang truyền đến vài tiếng bước chân.
Giai Giai bật người hô to "Anh cảnh sát, chính là ở nơi này Cô ta động thủ đánh người " Chợt, hai gã cảnh sát đi đến.
Hứa Tiễu Tiễu nhìn thấy tình huống này, nhất thời sửng sốt.
Đồng tử cô co rút lại, trong nháy mắt đã hiểu ra.
Giai Giai té trên mặt đất, đau kêu "Đau quá, ai ui, đau quá....huhụ..." Cảnh sát liền từng bước tiến đến, nhíu mày hỏi "Cô này là có chuyện gì?" "Anh cảnh sát, cô ta đánh người huhu….." Giai Giai hét lớn.
Cảnh sát liền nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễu, "Cô đây là có chuyện gì? Các người có quan hệ thế nào? Vì sao lại đánh nhau?" Hứa Tiễu Tiễu cắn môi.
Cô nhìn cảnh sát nói "Tôi không hề đánh người." Giai Giai nghe nói như thế, lập tức kêu to lên "Anh cảnh sát, các anh phải làm chủ cho tôi Chính là cô ta, các anh nhìn xem " Nói xong, cô ta liền giơ tay áo lên, trên cánh tay rõ ràng có một cục máu bầm to.
" Đây chính là trên cánh tay, tôi trên người còn có, huhụ..Đều là do cô ta " Cảnh sát có chút đau đầụ
Hứa Tiễu Tiễu cảnh giác mở miệng nói "Giai Gia, cô đừng nói lung tung Tôi vì cái gì lại đánh cô?" Giai Giai khóc lên, "Vì cái gì? Còn không phải bởi vì Kim tiên sinh? Cô tranh đoạt tình nhân, sẽ đánh người chứ sao? Làm cho người ta làm vợ ba, tôi chưa từng thấy ai kiêu ngạo như vậy " Một câu, làm cho hai gã cảnh sát nhất thời đã hiểu ra.
Trên mặt cảnh sát lộ ra biểu cảm khinh thường.
Trong đó có một người tiến lên nói "Tốt lắm, cô đừng khóc, các cô theo tôi đi cục cảnh sát một chuyến, nói rõ vì sao lại thế này " Cục cảnh sát.
Cảnh sát ngồi ở ghế tựa, cầm bút ghi chép.
Giai Giai ở bên cạnh vừa khóc, vừa đem bản thân nói thành mình là một người bị hại.
"...Anh cảnh sát, tôi biết làm cho người ta thành vợ ba là không đúng, nhưng là tiểu tam cũng là người? Đánh người chính là không đúng, hơn nữa cô ta đứng ở vị trí nào để đánh tôi? Các anh nhất định phải làm chủ cho tôi a " "Các anh nhìn xem tôi trên người đều bị thương, nhìn thế nào cũng thấy là bị thương nặng, nhất định phải kết án cho cô ta bị giam giữ ba hoặc năm tháng Hơn nữa các anh nhìn xem thái độ của cô ta, một chút bộ dáng nhận sai cũng không có, đúng là chưa từng gặp qua một người như vậy..." Giai Giai khóc làm cảnh sát đau đầụ
anh nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễu, "Cô có gì để nói?" Hứa Tiễu Tiễu nhìn Giai Giai, thở dài " Tô không có khả năng đánh cô ta." Cảnh sát ngạc nhiên "Tại sao?" Giai Giai hét ầm lên, "Như thế nào lại không có khả năng? Cô lần trước còn cho tôi một cái tát Nói cho cô biết, đánh tôi sẽ trả giá lớn Còn muốn cùng tôi đoạt chú? Chú là của tôi " Nghe được xưng hô "Chú" này, Hứa Tiễu Tiễu lập tức nổi da gà rớt một đống.
Cô nhìn hướng cảnh sát "Cảnh sát, tôi có thể nói chuyện một mình với anh không?" Giai Giai lập tức hừ lạnh một tiếng, "Một mình nói chuyện? Như thế nào, cô muốn hối lộ cảnh sát phải không? Tôi nói cho cô biết, cảnh sát của chúng ta đều là thanh liêm trong sạch cả " Cảnh sát nhìn Giai Giai liếc mắt một cái, cũng hiểu được cô rất ầm ỹ, "Đi, vậy trước tiên để vị tiểu thư này đến bên cạnh nghỉ ngơi." Giai Giai bị người ta mời đi, hung hăng lườm Hứa Tiễu Tiễu một cái, "Cô cứ chờ xem Tôi nói cho cô hay Hôm nay tôi chắc canh sẽ làm cô không chịu nổi Đánh người chuyện này không để yên " Đợi cho Giai Giai đi rồi, cảnh sát mời nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễu "Cô nói đi." Hứa Tiễu Tiễu thở dài, "Tôi và Kim tiên sinh, không phải là như Giai Giai nói, tôi không phải tình nhân của Kim tiên sinh, chúng tôi là quan hệ hợp tác." Việc đã tới rồi, cô không thể không nói ra sự thật.
Tên rất kì lạ
Nói cách khác, chuyện đánh người rất trẻ con, chắc canh phải trả một phần tiền bồi thường khổng lồ.
Cô bây giờ không có tiền.
Hứa Tiễu Tiễu nhìn anh ta, bình tĩnh mở miệng "Nghề nghiệp của tôi, là một chuyên gia khuyên nhủ tiểu tam rút lui, Được Kim tiên sinh mời, khuyên nhủ Giai Giai rút lui, vậy nên tôi không có khả năng đánh khách hàng của mình." Cảnh sát nghe nói như thế, nhất thời kinh ngạc đứng lên "A?" Cùng lúc đó, trong phòng bên cạnh của cục cảnh sát.
Một người đàn ông, mặc một thân cảnh phục, như là cố tình, áo sơ mi phía trong không có cài kín cúc áo, mặt trên ba cái cúc áo buông ra, lộ ra da thị màu lúa mì gợi cảm.
Đôi mắt sắc của anh hơi hơi híp, khóe môi mang theo ý cười, tựa vào trên ghế, đem chân để ở trên bàn, cầm đi động gọi điện thoại, âm thanh mang theo chút tà mị "Tôi nói thật, cậu vậy mà lại gọi điện thoai cho tôi? Có phải là muốn tôi hay không?" Đối diện truyền đến âm thanh Hứa Mộc Thâm trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Ninh Tà, chỗ cũ." Ninh Tà lập tức ngồi thẳng người, "Ông trời của tôi, cậu hôm nay còn mời tôi uống rượu? Mặt trời mọc phía tây sao? Cậu có chuyện gì buồn sao? "Đừng nói nhảm, tôi cho cậu nữa tiếng." Ninh Tà lập tức mở miệng "OK Coi như cậu lòng nóng như lửa đốt muốn gặp tôi, tôi sẽ lập tức đi tới.
Cậu đừng nóng vội, tắm rửa sạch sẽ chờ tôi....
" Nói còn chưa xong, đầu dây bên kia lấp tức cúp điện thoại.
Ninh Tà bĩu môi, đứng lên, dáng người cao lớn, lộ ra một phần hơi thở bức bức người.
anh cầm lấy áo khoác, chuẩn bị đi ra ngoài, thì cửa có tiếng gõ.
"Mời vào." Có cảnh sát tiến vào, "Ninh đội trưởng, muốn đi ra ngoài sao?" "Tình nhân nhỏ không thể đợi được muốn gặp tôi, ôi, đều do tôi mị lực quá lớn." Cánh sát khóe miệng co rút, tay đưa văn kiện cho Ninh Tà "Vụ án này có chút không biết xử lý thế nào, Ninh đội trưởng xem qua một chút.
Cô ấy nói cái gì mà chuyên gia khuyên nhủ tiểu tam rút lui....." Ninh Tà cầm lấy văn kiện, thu lại tác phong không đúng đắn vừa rồi, biến thành con người nghiêm túc.
anh nhanh chóng đem vụ án nhìn qua một lần, sau đó đem hồ sơ ném cho cảnh sát viên "Nghề nghiệp này là cái gì? Nghe cùng chưa từng nghe qua, gạt người phải không? Hơn nữa nơi đây là cục cảnh sát, việc gì phải điều tra thân phận.
Mang Giai Giai này đi xét nghiêm vết thương, điều tra lấy chứng cớ, nếu thật sự là người này làm, vậy cứ thuân theo nước chảy đi, nếu không phải, thì giữ lại người." Cảnh sát viên gật đầu "Vậy hiện tại, hai người kia phải làm sao bậy giờ?" Ninh Tà phất tay, "Bảo bọn họ kêu người đến nộp tiền bảo lãnh, sau đó chờ kết quả, có kết quả rồi nói saụ" Cảnh sát viên đứng thẳng thân thể, "Phải." "Ôi trời, tôi phải nhanh lên, nếu không tiểu tình nhân không thấy toi lập tức muốn chết thì phải làm sao bây giờ?" Xử lý xong chính sự, Ninh Ta quay lại dáng vẻ không đứng đắn, vừa nói xong liền đi nhanh ra ngoài.
Lái xe trên đường, đi tới cái nơi gọi là "Chỗ cũ" quán bar tư nhân anh dừng xe đi vào.
Liếc mắt nhìn một cái, liền thấy Hứa Mộc Thâm ngồi ở một góc sáng sủa, đang buồn bực uống rượụ
Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng xa cách, mang theo bên mình một nỗi cô quạnh ngàn dặm.
Cậu ta là một người luôn luôn ngạo mạn, giờ phút này lại có vài phần cô đơn cùng khổ sở.
Ninh Tà bước tới, cởi áo khoác vứt trên ghế sô pha, "Ôi, Tôi không phải chỉ tới chậm một phút đồng hồ sao? Nhìn bộ dáng cậu bị vứt bỏ này..." Hứa Mộc Thâm thản nhiên nhướng mắt.
Lập tức anh không dám đùa giỡn nữa, hì hì cười giải thích, "Tôi đây là bị một cái vụ án vướng ở chân, nói cho cậu nghe, trên thế giới này đúng là loại nghề nghiệp nào cũng có Ngày hôm nay nắm, cấu, cào một người phụ nữ khác, còn tự xưng là chuyên gia khuyên nhủ tiểu tam rút lui? Mà tên cũng thật kì quái, cùng họ với cậu, tên là gì nhỉ...Tiễu Tiễu?"
Một lời nói làm bừng tỉnh cơn mê
Hứa Mộc Thâm từ trong phòng đi ra, liên tục đi nhanh về phía trước.
Anh không biết vừa rồi bản thân bị làm sao, lúc cô vừa hôn tới, anh vậy nhưng có cảm giác, có chút..
.
.
Khó có thể kháng cự.
anh trong lòng rất phiền muộn, khuôn mặt u ám.
Trên người đàn ông thở ra cảm xúc thô bạo, làm cho người lái xe, đều cảm giác được khủng bố.
Đi theo giám đốc lâu như vậy, chưa từng thấy anh tức giận như vậy bao giờ.
Nhưng mà...Mới vừa rồi còn tặng di động cho Hứa tiểu thư đó sao? Như thế nào lại tức giận rồi? Đang tự hỏi, Hứa Mộc Thâm liền lên xe.
Lái xe thở cũng không dám thở mạnh, sau đó nghe được anh nói một câu "Đi quán bar." Tài xế ngây ngẩn cả người, nhìn di động của chính mình đang có bảy tám cuộc gọi từ thư kí công ty, vẫn là lấy dũng khí, trong lòng run sợ hỏi "Giám đốc, phía công ty bên kia..." "Hội nghị dời đến ngày mai." Tài xế ...Tài xế một câu cũng không dám nói.