⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi tiếp quản công ty, đây vẫn là lần đầu tiên giám đốc vắng mặt trong cuộc họp hội nghị trọng đại.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a? Đợi ở quán bar, Hứa Mộc Thâm không nói một lời, liền liên tục uống rượụ
Hình dáng cô gái hiện lên ở trước mắt.
Cô hoạt bát, thông minh.
Cô cũng tốt bụng, hồn nhiên.
Cô bướng bỉnh, kiên cường.
Cô tính tình không bình thường, khó nắm bắt.
Một hình dáng phụ nữ này, làm cho anh nhìn không thấụ
Hứa Mộc Thâm nắm chặt chén rượụ
Trước mắt anh hiện lên hình ảnh của ngày hôm nay, làm cho tâm anh đều xoắn lại thành một chỗ.
Sau đó anh mắng cô ấy, ánh mắt cô nhìn chằm chắm chính mình, mang theo đoạn tuyệt, xa cách.
Như kiểu từ nay về sau, cùng anh phân rõ ranh giới.
Không đúng...Hai người bọn họ vẫn rất xa cách, bất kể là ở thời điểm nào? anh nhìn ánh mắt của cô, luôn mang theo một chút giảo hoạt, còn mang theo một chút tín nhiệm.
Vậy mà một chút tín nhiệm đó, ngày hôm nay hoàn toàn tan rã.
Nghĩ đến đây, trong lòng anh càng thêm buồn bực.
anh bưng chén rượu trước mắt, ngửa đầu uống một ngụm lớn.
Sâu trong nội tâm anh, thực ra rất mông cô không phải cái loại tiểu tam.
Nhưng là lúc đó cô với Giai Giai ở trong ghế tự mình thừa nhận, hơn nữa...Thật sự là không thể tưởng tượng được lý do, cô có thể cùng Giai Giai và Kim tiên sinh dây dưa một chỗ.
Đến tận lúc Ninh tà đến.
"....Tự xưng là chuyên gia khuyên nhủ...Tên là Tiễu Tiễu? anh tay nắm chén rượu khẽ run lên, nước rượu đều sánh ra ngoài.
Sau đó, anh lập tức ngẩng đầu, khiếp sợ nhì về phía Ninh Tà, một đôi mắt đen sâu thẳm, trong giọng nói có cảm giác có ba phần run rẩy, "Cậu nói cái gì?" Ninh Tà hoảng sợ.
anh sợ hãi lui về phía sau "Tôi đi tôi, tôi dám đùa giỡn lúc cậu không khỏe?" Hứa Mộc Thâm nhìn anh, "Vụ án kia." Ninh Tà sửng sốt, "A?" "Tên gọi là gì?" Ninh Tà phản ứng trong chốc lát, lúc này mới ý thức được, "Hứa Tiễu Tiễu a Là chuyên gia khuyên nhủ tiểu tam rút lui." Một lời nói làm tỉnh cơn mê.
Hứa Tiểu Tiểụ..Chuyên gia, khuyên, nhủ, tiểu, tam, rút, lui Công việc này, tuy là lần đầu tiên nghe nói, nhưng trong một khoảnh khắc này, anh đột nhiên liền hiểu ra, hôm nay Hứa Tiễu Tiễu nhìn anh với ánh mắt.
Cái này là do trong lời nói của anh đem tới sự bị thương, khiếp sợ, kinh ngạc, không dám tin, rồi lại có chút ngang ngược, toàn thân dựng lên gai nhọn, ánh mắt chống cự.
Hứa Mộc Thâm lập tức đứng lên, "Cô ấy đang ở đâu?" Ninh Tà "Cục cảnh sát a.
đang chờ người nộp tiền bảo lãnh?" Hứa Mộc Thâm không nói hai lời, áo khoác cũng không thèm lấy, đi thẳng ra ngoài cửa.
Ninh Tà ....
Haiz… anh sao lại đột nhiên bị cho leo cây rồi?
Ai tới nộp tiền bảo lãnh cho cô
Giữa cục cảnh sát.
Giai Giai được bạn bè tới nộp tiền bảo lãnh.
Vừa ra đến cửa, đắc ý lườm Hứa Tiễu Tiễu một cái.
Cô ta trong ánh mắt mang theo hận thù, "Tôi sẽ cho cô biết, cùng tôi tranh Kim tiên sinh thì có kết cục gì Nếu đủ thông minh trong lời nói, cô tốt nhất nên mở lời từ mình rời khỏi " Hứa Tiễu Tiễu nhìn cô ta, không nhịn được cười.
Giai Giai tức giận kêu to "Cô cười cái gì? Cô nhìn lại mình đi, ngay cả bạn bè thân quen đều không có Gặp chuyện không may đến cả một người tới nộp tiền bảo lãnh cũng không có, cô lấy cái gì cùng tôi tranh " Lời này vừa nói ra, Hứa Tiễu Tiễu sửng sốt.
Trong lòng không hiểu sao lại xót xa.
Đúng vậy, cô tại sao lại đem bản thân đần độn tới tình trạng này? Đã xảy ra chuyện gì, mà ngay cả một người bạn thân cũng không có.
Cô cúi đầu, thoáng chốc cười khổ.
Cảnh sát để bảo cô gọi điện thoại, tìm người đến tiền hành nộp tiền bảo lãnh, cô vẫn duy trì trầm mặc.
Điện thoại không ở trên người, điện thoại của đồng nghiệp cô căn bản là không nhớ.
Từ nhỏ đến lớn, có thể để cô nhớ được một dãy số, ít ỏi không có bao nhiêụ
Giai Giai đi rồi, có một cánh sát viên lại đi tới, "Hứa tiểu thư, cô nên suy nghĩ lại, cho dù nghĩ ra một dãy số cũng được a, cô chẳng lẽ thật sự muốn ở bên trong cục cảnh sát ngẩn ngơ cả đêm sao?" Lời này, làm cho Hứa Tiễu Tiễu nhíu mày.
Đương nhiên là không thể được.
Cô nếu không liên lạc với người bên ngoài, chỉ sợ không ai biết cô bị bắt giam, như vậy thì cô đều khong ra được.
Nghĩ đến đây, cô cắn môi, "Tôi sẽ thử xem." Cảnh sát đem điện thoại đưa cho cô.
Hứa Tiễu Tiễu xoắn xuýt một hồi, cuối cùng vẫn ấn xuống dãy số nhớ kỹ trong lòng nhiều năm số điện thoại của viện trưởng.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, Hứa Tiễu Tiễu nhẹ nhàng thở ra, "Viện trưởng, con là Tiễu Tiễụ" Ngược lại không phải là giọng nói dịu dàng quen thuộc, mà là một giọng nói mang theo vẻ chán ghét "Hứa Tiễu Tiễu? Cô có chuyện gì?" Hứa Tiễu Tiễu khuôn mặt lạnh lùng, "Lương Mộng Nhàn, tôi tìm viện trưởng có việc, cô mau đưa điện thoại cho bà ấy." "Viện trưởng đang ngủ, cô có chuyện gì thì nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô chuyển lời cho bà ấy." Hứa Tiễu Tiễu gắt gao nắm chặt tay.
Tim lại một lần nữa đau nhói.
Một loại cảm giác cô đơn bị vứt bỏ tràn ngập toàn thân thể.
Rõ ràng, cô cùng với viện trưởng cùng nhau lớn lên, rõ ràng viện trưởng trước đây, thích nhất chính là cô...Vậy mà bắt đầu từ khi nào, bà ấy dần rời xa? Cô bỗng chốc cười khổ, đột nhiên nhân ra có cố gắng cũng không có ý nghĩa gì.
Nhưng mà, hình như có chút không thích hợp.
Hứa Tiễu Tiễu bỗng dưng nhớ tới cái gì, lập tức mở miệng "Lương Mộng Nhàn, cô không phải dọn khỏi cô nhi viện rồi sao? Như thế nào lại cùng viện trưởng ở cùng một chỗ?" Lương Mộng Nhàn cười lạnh, "Bởi vì, tôi hôm nay thân thể không thoải mái, cho nên viện trưởng đến chăm sóc tôi " Hứa Tiễu Tiễu nắm chặt điện thoại, bỗng nhiên cười lạnh đứng lên, "Cô chắc không biết, tôi đang ở cục cảnh sát?" Bên kia điện thoại hình như có chút không ngờ, cô sẽ hỏi như vậy, chợt, Lương Mộng Nhàn liền ngượng ngùng mở miệng "Cô nói cái gì vậy, tôi nghe không hiểụ" Nhưng trong lòng Hứa Tiễu Tiễu lại lập tức hiểu ra.
Cô không nói lời nào, Lương Mộng Nhàn liền nhịn không nổi, cô ta cười lạnh nói một câu, "Đúng, tôi biết cô ở cục cảnh sát, hiện tại cần người đến nộp tiền bảo lãnh Nhưng mà viện trưởng hiện tại đang ngủ, bà ấy mệt, tôi làm sao có thể nhẫn tâm đánh thức bà ấy đây? Hoặc là cô xem xem, nếu không cô tìm người khác, rồi đến sáng ngày mai, viên trưởng tỉnh ngủ, tôi nói cho bà ấy.
Hứa Tiễu Tiễu, tôi đã bị cô nhi viện đuổi đi, bây giờ khuất nhục sống trong một căn phòng nhỏ, mà cô, ở trong cục cảnh sát một đêm, đã tính là cái gì?
 
Tôi không đi
"Mộng Nhàn ơi, điện thoại của ai đó?" Lương Mộng Nhàn đang nói, phía đối diện truyền đến giọng nói của viện trưởng.
"A, viện trưởng, không có gì, người mệt mỏi như vậy mau đi ngủ đi....
Tút tút.
.
..
" Điện thoại bị Lương Mộng Nhàn trực tiếp cắt đứt.
Hứa Tiễu Tiễu biết, cho dù có quay lại khóa khứ, Lương Mộng Nhàn chắc canh đã muốn tắt điện thoại.
Cô đứng tại chỗ, buông bả vai.
⬅ Trước Tiếp ➡