Cậu nhóc nhỏ cau mày, “Chú Kiều Lương tốt như vậy mà mẹ không thích, chú Hoàng Phủ lợi hại như vậy, mẹ cũng không thích, rốt cuộc mẹ thích mẫu đàn ông như thế nào?”
“Mẹ chỉ thích mẫu người giống như con thôi.” Cam Viện trêu cậu bé.
Vẻ mặt cậu nhóc nhỏ như ông cụ non, “Con đang thảo luận đại sự với mẹ, nên mẹ nghiêm túc một chút đi.”
Cam Viện ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn, anh tuần kia, nhếch miệng cười, “Vậy được, chúng ta nói chuyện nghiêm túc. Con thật sự muốn mẹ kết hôn ai đó sao?”
Cậu nhóc nhỏ lắc đầu, “Con không phải muốn mẹ lấy chồng, con muốn mẹ được hạnh phúc.”
Câu nói này như viên đạn găm thẳng vào trái tim cô.
Mũi Cam Viện có chút cay, nhưng khóe môi cô vẫn giữ nụ cười, giọng điệu trầm ấm và ôn nhu.
“Cho nên…… con muốn mẹ được gả đi sao?”
“Phụ nữ có được sự cưng chiều của một người đàn ông thì mới hạnh phúc.”
“Ai nói?”
Cậu nhóc nhỏ giơ ngón tay chỉ về phía trước, “Trên TV nói.”
Cam Viện bĩu môi, quả nhiên trẻ con không thể xem TV, điều này chẳng có logic gì cả.
“Mommy nói này, mẹ chỉ cần được con cưng chiều là đủ rồi. Thời gian không còn sớm nữa, ngoan ngoãn đi tắm rửa rồi đi ngủ. Tiểu Đường của mẹ phải mau lớn để có thể bảo vệ mẹ, cưng chiều mẹ như một người đàn ông chững chạc nhé.” Nói xong, cô không quên nhướng người đến, hôn lên má nhỏ của cậu bé một cái, “Ngủ ngon.”
“Mommy ngủ ngon.” Cam Đường bước về phía phòng ngủ của mình. Cậu bé đẩy cửa ra rồi quay đầu lại nói, “Mommy, con yêu mẹ.”
Cam Viện mỉm cười hạnh phúc, “Mẹ cũng yêu con.”
Sau khi nhìn thấy nụ cười của cô, Cam Đường xoay người, bước vào phòng.
Nhìn cậu nhóc nhỏ đóng cửa phòng lại, Cam Viện đứng dậy và đi về phòng của mình.
Hai người hôn rồi (2)
Sờ sờ cái gáy vẫn còn đau nhức, cô bước đến trước bàn trang điểm, nhìn vào gương thấy phần cổ đã lộ ra một bông hồng, cô tức giận mím môi, lập tức đi đến bên tủ quần áo.
Kéo vali ra, hai tay cô mở cửa tủ và nhanh chóng lấy mấy bộ quần áo trong tủ ném vào vali, sau đó cô bước đến bàn làm việc, mở két sắt ra.
Cô lấy ra hai xấp tiền mặt và một số tài liệu quan trọng đặt lên bàn. Cam Viện cau mày, rồi lấy ra một phong bì từ trong ngăn bí mật của két sắt.
Bên trong phong vì kia là một tấm thẻ vàng, sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Nếu Hoàng Phủ Quyết ở đây vào lúc này, anh sẽ nhận ra tấm thẻ kia là thẻ vàng chỉ dành cho những khách hàng VIP cao cấp của ngân hàng Thụy Sĩ ngay lập tức.
Cất tấm thẻ vào trong phong vì, Cam Viện ngồi dậy, ném những đồ vật quan trọng đã được đóng gói trên bàn vào vali.
Cô ngồi xổm cuống, vừa sắp xếp vali trước mặt vừa thầm mắng, “Tiểu Đường khó khăn lắm mới tìm được một ngôi trường phù hợp, vừa mới thích ứng với cuộc sống ở đây, tại sao anh nhất định tìm đến đây…… Đúng là chết tiệt!”
Cô hiểu tính tình của Hoàng Phủ Quyết, người đàn ông đó nói là làm, lúc này muốn anh từ bỏ là chuyện không thể nào.
Nếu đã không thể trêu vào, vậy ít nhất cô sẽ trốn khỏi đây.
Sau khi thu dọn mọi thứ trong vali, Cam Viện đứng dậy, đi ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng bước đến trước cửa phòng ngủ của cậu nhóc nhỏ, cẩn thận mở cửa phòng ra.
Bên trong cánh cửa, chỉ có một ngọn đèn ngủ nhỏ đang sáng.
Cậu nhóc nhỏ đã tắm xong, nằm trên giường và đang ngủ ngon lành.
Dưới ánh đèn mờ ảo, đứa trẻ hơi cong người, hai tay nhỏ duỗi khỏi chăn bông, năm ngón tay như ngọc, đường nét thanh tú, khi cậu bé say giấc trông giống như một tiểu thiên sứ.
Nhìn con trai, ánh mắt cô lập tức dịu lại.
Dù khó khăn đến đâu, dù tâm trạng tồi tệ thế nào, chỉ cần nhìn thấy cậu bé, trong lòng cô lại cảm thấy hạnh phúc và vui sướng.
“Mommy……” Dường như cậu nhóc nhỏ đang nằm mơ, giọng nói nhỏ dần, ngắt quãng.
Cam Viện cúi người xuống, nhẹ nhàng giúp cậu bé kéo chăn lên, hôn lên mái tóc ngắn của cậu, bàn tay vỗ nhẹ vào lưng cậu bé trấn an.
“Mommy ở đây…… Tiểu Đường ngủ ngoan……”
Sau khi cậu nhóc nhỏ ổn định lại, Cam Viện liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, đột nhiên tay cô ấn vào vật gì đó cứng cứng dưới gối nằm của cậu bé.
Cô nghi ngờ lật khăn trải giường của cậu nhóc nhỏ lên và nhìn thấy một cuốn sách bìa cứng đang mở to dưới ga trải giường.
Trên trang bìa là chân dung một người đàn ông dài khoảng nửa mét, còn có hai chữ “Ba tôi” được in trên đó.
Đây là một cuốn sách tranh dành cho thiếu nhi. Trước đây, khi hai mẹ con ghé nhà sách, nhân viên ở đó đã giới thiệu cuốn sách này cho họ, cậu nhóc nhỏ chỉ cau mày, còn đáp lại đối phương một câu “Ấu trĩ”.
Hiện tại quyển sách này lại thực sự ở bên cạnh gối của cậu bé, chẳng lẽ cậu tự mua nó về sao?
Ba tôi?
Cam Viện mở quyển sách trên tay ra, là một cuốn sách tranh, có hình minh họa ở trang đầu tiên và một dòng chữ bên dưới.
“Đây là ba của tôi, ông ấy thực sự rất tuyệt vời.”
Bên cạnh, còn có vài chữ tiếng Trung non nớt bằng cọ màu, rõ ràng là cậu nhóc nhỏ này tự mình thêm vào.
“Ba tôi chắc chắn không xấu và mập mạp như vậy.”
Cam Viện lật sang trang tiếp theo, liếc mắt một cái liền nhìn thấy tờ giấy vẽ được kẹp ở đó. Trên giấy vẽ có viết hai chữ “Ba tôi”, bên dưới là những nét vẽ đơn giản vẽ một người đàn ông, phần cơ thể đã được vẽ xong nhưng khuôn mặt lại chưa hoàn thiện.
Mũi và miệng đã vẽ, nhưng đôi mắt và tóc vẫn chưa được vẽ vào.
Nhìn chằm chằm vào bức tranh chưa hoàn thiện trước mắt, Cam Viện mím chặt môi.
Hai người hôn rồi (3)
Cô hiểu con trai mình, Tiểu Đường rất có thiên phú hội họa, điểm này có lẽ được thừa hưởng từ người đàn ông kia.
Sở dĩ cậu bé chừa lại phần tóc và đôi mắt trên bức tranh này, nguyên nhân chỉ có một, đó chính là cậu bé không chắc chắn người này có nhan sắc như thế nào — bởi vì cô chưa từng nhắc đến bất cứ chuyện gì có liên quan đến ba cho cậu bé biết.
Trông như thế nào, làm nghề gì, có sở trường là gì……