Cô không muốn lừa dối cậu bé, nhưng người đàn ông đó quá xuất sắc, cô không thể nói ra.
Cam Viện nhẹ nhàng đóng cuốn sách trong tay lại và đặt nó về vị trí cũ, giúp cậu nhóc nhỏ kéo chăn lên rồi rón ra rón rén rời khỏi phòng ngủ của cậu. Sau khi trở về phòng mình, cô bước ra ba công, Cam Viện ngắm nhìn màn đêm và chìm đắm trong suy tư.
Đêm xuân lúc ấm lúc lạnh, mỗi khi có cơn gió từ xa thổi đến, len vào cổ áo và cổ tay, tựa như một bàn tay lạnh băng đang vuốt ve làn da cô.
Cô khoanh tay, thản nhiên liếc nhìn bốn phía xung quanh, ánh mắt đột nhiên lướt qua một chiếc xe hơi đen đang đậu dưới lầu, cô nhướng mày nghi hoặc.
Từ lúc cô bắt đầu đứng ở ban công thì chiếc xe này đã đậu ở đó, nhờ vào đèn đường có thể nhìn thấy tài xế vẫn còn ngồi trên ghế điều khiển, đã hai tiếng rồi cũng chưa xuống xe, chẳng lẽ vị này chuẩn bị qua đêm trên chiếc xe đó sao?
Cô nhếch mép, xoay người trở lại phòng. Sau đó cô lấy ống nhòm từ phòng khách ra, tắt đèn đi rồi lén lút trở lại ban công.
Dưới lầy, một ánh sáng phát ra từ trong chiếc xe hơi màu đen — tài xế đang nói chuyện điện thoại.
Nhờ ánh sáng đó, Cam Viện có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt đối phương. Khuôn mặt kia cũng không xa lạ với cô, đó là một vệ sĩ trong vô số vệ sĩ của Hoàng Phủ Quyết.
Cô còn nghĩ, tại sao anh lại rời đi thoải mái, dứt khoát như vậy, hóa ra là vẫn còn sót lại một con chó đang giám sát cô.
Hoàng Phủ Quyết, tên khốn nạn này!
……
……
“Hắt xì!”
Ở ban công trong phòng Tổng thống trên tầng 56 của khách sạn Đế Quốc, Hoàng Phủ Quyết hắt hơi một cái, anh đưa tay xoa xoa cánh mũi và dùng đầu lưỡi liếm vết thương trên khóe môi.
Vết thương do Cam Viện cắn đã đóng vảy, dưới sự kích thích của rượu vẫn khiến anh cảm thấy có chút đau rát.
Bóng người cao lớn đứng trên ban công, một bóng người cô đơn, lẻ loi.
Sau lưng anh truyền đến tiếng bước chân của trợ lý.
Hoàng Phủ Quyết đặt ly rượu trong tay xuống, “Thế nào rồi?”
Trợ lý bước đến bên cạnh anh, đưa điện thoại di động qua và nói, “Cho đến hiện tại, Cam tiểu thư vẫn chưa có dấu hiệu rời đi. Vừa rồi cô ấy đứng trên ban công, ngây người nhìn màn đêm một lúc lâu.”
Hoàng Phủ Quyết cầm lấy điện thoại và đưa nó lên tai.
“Cô ấy vẫn còn đứng trên ban công sao?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của vệ sĩ. “Không còn. Cô vừa mới vào phòng tắt đèn, có lẽ đi ngủ rồi.”
“Đừng mất cảnh giác, nếu phát hiện cô ấy có bất kỳ động tĩnh gì thì báo cho tôi biết ngay lập tức.”
“Vâng, công tước tiên sinh.”
Đưa điện thoại cho trợ lý, Hoảng Phủ Quyết nâng ly rượu lên môi, khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
“Người tôi bảo cậu điều tra, điều tra được rồi sao?”
“Đúng vậy.” Trợ lý mở tập tài liệu trong tay ra, “Kiều Lương, nửa năm trước đến đây, hiện tại là phó bếp trong nhà bếp của khách sạn này. Tên thật là Lục Tử Lương, năm nay 25 tuổi, đầu bếp ba sao Michelin, con trai duy nhất của ông lớn lĩnh vực nhà hàng Lục Thiếu Kiệt. Theo báo cáo, khi mới vào làm, anh ta đã xung đột với một khách hàng, lúc đó chính Cam Viện đã ra mặt giải quyết giúp anh ta, vì vậy anh ta vẫn luôn quan tâm, chăm sóc hai mẹ con Cam tiểu thư. Ngoài ra, tối nay anh ta có dùng bữa cùng một cô gái, người phụ nữ đó tên là Sở Hân Tình, cha cô ta là ông lớn trong lĩnh vực khách sạn, là vị hôn thê mà Lục Thiếu Kiệt chỉ định cho con trai mình. Đương nhiên, Lục Tử Lương không tán thành cuộc hôn nhân này, anh ta sửa đổi tên họ và đến đây, nguyên nhân chính có lẽ là muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân kinh tế mà cha anh ta đã sắp đặt.”
Hai người hôn rồi (4)
Hoàng Phủ Quyết gật đầu rất nhẹ.
Mặc dù chỉ mới gặp Kiều Lương một lần, nhưng với khả năng quan sát nhạy bén và kinh nghiệm đối nhân xử thế của bản thân, anh biết người đàn ông này nhất định không hề đơn giản.
Anh là đàn ông, đương nhiên anh hiểu rõ đàn ông. Chỉ cần nhìn ánh mắt của Kiều Lương đối với Cam Viện, Hoàng Phủ Quyết liền biết người đàn ông này có động cơ không trong sáng với Cam Viện.
Anh chưa từng yêu ai, cũng chưa từng theo đuổi bất kỳ người nào. Tuy nhiên, câu nói tình trường như chiến trường, cho dù đọc sách hay xem phim cũng sẽ nghe thấy.
có viết, biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.
Nếu là chiến trường thì đương nhiên ta phải hiểu rõ, phải biết được có bao nhiêu đối thủ đang cạnh tranh với mình và đối phương là người như thế nào.
Trợ lý lên tiếng nói tiếp, “Về Cam Đường, tôi không thể điều tra được nhiều thông tin khác. Cô giáo ở trường nói cậu bé vô cùng tài giỏi, ưu tú, đặc biệt cậu bé vẽ tranh rất giỏi.”
Hoàng Phủ Quyết hỏi, “Còn Cam Viện?”
“Cô ấy vào làm cách đây một năm rưỡi. Lúc bắt đầu, cô ấy ứng tuyển vị trí nhân viên phục vụ khách hàng, chỉ mất một năm để ngồi vào vị trí chủ quản bộ phận khách hàng. Tôi cũng đã hỏi giám đốc Lý, ông ấy chỉ nói năng lực làm việc của cô ấy rất mạnh. Ở khách sạn, cô ấy không có người bạn nào đặc biệt tốt, ngoại trừ Kiều Lương ra, dường như không có ai theo đuổi Cam tiểu thư cả.”
Đưa cái ly rống cho anh ta, Hoàng Phủ Quyết chống hai tay lên lan can.
“Sắp xếp vé máy bay và khách sạn cho ba ngày, hủy hết tất cả cuộc hẹn xã giao trong vòng mười ngày này. Ngoài ra…… hãy chuẩn bị một món quà và chuyển đến văn phòng của cô ấy vào sáng sớm ngày mai.”
Trợ lý cầm chiếc ly, đứng tại chỗ, “Công tước tiên sinh, anh muốn chuẩn bị quà gì?”
Đây là lần đầu tiên tiên sinh nhà anh ta theo đuổi một cô gái, là trợ lý đắc lực, đương nhiên anh ta không dám lơ là dù chỉ một chút.
Một câu ngắn gọn hỏi Hoàng Phủ Quyết.
Chuyện như này đối với anh ta cũng là lần đầu tiên, đương nhiên không có khái niệm gì, hơn nữa kinh nghiệm cuộc sống của anh ta càng không có.
“Gửi một bó hoa?” Trợ lý lên tiếng hỏi.
“Tầm thường!”
“Vậy thì…… chocolate?”
“Không tốt!”
……
Trợ lý liền nói ra vài kiến nghị nhưng đều bị anh từ chối một cách tàn nhẫn.
“Thôi.” Anh giơ tay ngăn cản lời đề nghị tiếp theo của trợ lý, “Sáng mai tôi sẽ nói cho cậu biết.”
……
……
Sáng hôm sau theo hẹn đã tới, hai mẹ con ăn sáng đơn giản, kẻ trước người sau xuống lầu.
Nhìn cậu nhóc nhỏ cắp cặp sách trên lưng, Cam Viện lập tức nhớ đến bức tranh mà cậu bé đặt dưới gối và cuốn sách thiếu nhi kia.