⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày hôm qua lúc ba người cùng ăn cơm với nhau, cô từng dùng câu nói y chang vậy để ngăn cản anh nói chuyện với Cam Đường.
Cái con người này dùng “gậy ông đập lưng ông” đấy à, đúng là quỷ hẹp hòi.
Cam Viện oán thầm trong lòng, cầm dao cắt trắng, cô biết tay nghề của Kiều Lương, mỹ vị trước mắt, lãng phí cũng không phải là thói quen tốt.
Ăn no mới có sức cãi nhau chứ, không phải sao?
Tiếng bước chân vang lên, Kiều Lương đang bưng trà bước tới
Chén trà thứ nhất, anh ta đưa cho Cam Viện, chén thứ hai, anh ta đưa cho Hoàng Phủ Quyết.
“Hồng trà được pha theo yêu cầu của quý khách, chúc quý khách dùng bữa ngon miệng”.
Nói xong, anh ta lập tức chắp hai tay ra sau lưng, đứng sang một bên.
Hoàng Phủ Quyết nghiêng đầu, quét mắt nhìn anh ta một cái.
“Tôi sẽ phục vụ theo yêu cầu của quý khách bất cứ lúc nào, sẽ không quấy rầy ngài và Tiểu Viện dùng cơm, đây là quy định của khách sạn”.
Hoàng Phủ Quyết khẽ nói: “Có bếp phó kém cỏi như vậy, việc làm ăn của nhà hàng khách sạn chắc ở mức trung bình nhỉ!!”.
Kiều Lương mỉm cười nói: “Quý ngài Hoàng Phủ sai rồi, rất nhiều khách hàng đến với nhà hàng, là vì tôi đấy”.
Hoàng Phủ Quyết nhướn mày: “Khuôn mặt sao?”.
Câu này rõ ràng là đang chế nhạo tài nấu nướng của Kiều Lương kém hơn mặt anh ta.
Kiều Lương cười phản bác: “Quý ngài Hoàng Phủ đang khen tôi đẹp trai sao?”.
Hoàng Phủ Quyết buông dao nĩa trong tay xuống: “Tôi chỉ muốn nói là, mắt thẩm mỹ của bọn họ còn kém cỏi hơn vị giác”.
Kiều Lương vẫn cười: “Hegel* nói “tồn tại ắt hợp lý”, có nhiều người công nhận tôi như vậy, chứng tỏ rằng, tay nghề và khuôn mặt của tôi đều hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của đại chúng, quý ngài Hoàng Phủ không đồng ý, thế thì cũng chỉ có thể chứng minh, con mắt thẩm mỹ và thưởng thức của ngày, hoàn toàn nằm ngoài đại chúng thôi”.
Nghe thì cao siêu, nhưng nói trắng ra là, châm chọc Hoàng Phủ Quyết biến thái.
“Ở trong mắt tôi, chỉ có Viện Viện là phù hợp với tiêu chuẩn xinh đẹp thôi”. Hoàng Phủ Quyết nhìn chăm chú vào Cam Viện đang uống trà ở đối diện, giọng điệu trở nên dịu dàng: “Uống chậm chút, kẻo nóng, đêm qua đầu lưỡi của em không phải đã bị anh hôn đau sao?”.
Khụ khụ!
Cam Viện suýt chút nữa là phụt ngụm trà trong miệng, cái tên này không làm cô chết sặc là không bỏ qua sao?
Kiều Lương đưa một tờ giấy ăn tới, giọng nói thân mật:
“Xem em kìa, dính hết nước trà lên cằm rồi kìa”.
Cam Viện muốn đưa tay ra nhận, Hoàng Phủ Quyết đã nghiêng người qua, cánh tay dài đỡ lấy mặt cô, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn lên khóe môi cô, giúp cô lau đi chút nước trà đó.
Sau đó, anh rụt tay lại, đưa ngón tay lên miệng mình.
Chú ý đến động tác của anh, Cam Viện và trợ lý Will đều đồng thời trợn to hai mắt, chỉ thấy quý ngài công tước luôn luôn sạch sẽ kia, đưa ngón tay lên đến bên mép, nhẹ nhàng mút sạch nước trà dính trên ngón tay như không có chuyện gì xảy ra.
Dùng phương thức tổng tài bá đạo trêu chọc em gái (6).
Will nuốt một ngụm nước bọt, cố sức chớp chớp mắt.
Không thể nào, điều này sao có thể?
Nhất định là anh ta nằm mơ rồi, đây không phải là sự thật!
Hoàng Phủ Quyết – kẻ đầu sỏ - chỉ dùng khăn ăn lau ngón tay như không có chuyện gì xảy ra.
“Khác với mùi vị ngày hôm qua, ngày hôm nay em đổi son môi khác rồi?”.
Người thông minh đều nghe ra được, anh đang ám chỉ việc anh đã hôn Cam Viện.
“À, đúng rồi…”. Vẻ mặt Kiều Lương sực tỉnh: “Tiểu Viện, áo khoác của anh có phải vẫn đang nằm chỗ em không?”.
Mặc dù ở trong phòng làm việc của cô, lại còn là anh ta cố ý để lại, thế mà khi nói ra những lời này thì lại mờ ám vô cùng.
Kiều Lương nguýt đôi lông mày nhướn lên của Hoàng Phủ Quyết, biết mình đã tạo nên ít nhất là 10 nghìn điểm tổn thương cho đối phương.
Đối với Cam Viện, anh ta vẫn tiếp cận từng bước, động lòng với cô mấy tháng rồi mà ngay cả tay cũng chưa có nắm.
Cái người này đột nhiên lòi ra, còn hôn Cam Viện, ngẫm lại một chút thôi là Kiều Lương đã tức giận đầy một bụng rồi.
Cam Viện dằn cái chén trà xuống khay trà, không thể nhịn được nữa mà bùng nổ:
“Hai người câm mồm hết cho tôi!”.
Một Hoàng Phủ Quyết đã khiến cô đau đầu rồi, Kiều Lương lại thêm phiền, sự nhẫn nại của cô có tốt hơn đi nữa thì cũng phải hao mòn không còn một mống.
Hoàng Phủ Quyết đứng lên, đi tới, cúi người xuống ôm đầu Cam Viện vào lòng, dùng tay ấn đầu cô vào trong ngực mình.
“Ngoan, đừng tức giận!”.
Anh đè lại bả vai giãy dụa của cô, xoay mặt nhìn Kiều Lương, đôi mắt màu lam nghiêm nghị.
“Đi ra ngoài!”.
Không sử dụng từ “cút” với anh ta, đã là sự tôn trọng lớn nhất đối với anh ta rồi đó.
Ánh mắt Kiều Lương đảo qua bàn tay phải nắm chặt cái nĩa của Cam Viện: “Anh ra ngoài trước, lát nữa anh tới phòng làm việc tìm em”.
Mấy tháng qua anh ta vẫn lấu giấu kín suy nghĩ trong lòng, nỗ lực từng chút một để đi vào thế giới của cô.
Ngày hôm nay vì Hoàng Phủ Quyết kích thích, nên anh ta mới mất đi sự chừng mực vậy thôi.
Trợ lý đưa Kiều Lương rời đi, Cam Viện rốt cuộc cũng giãy dụa ra khỏi lồng ngực anh, mái tóc vốn dĩ chỉnh tề đã sớm rối loạn, mắt kính trên sống mũi cũng lệch sang một bên.
Cô đưa tay đẩy mắt kính, cắn răng nghiến lợi nhìn Hoàng Phủ Quyết trở về chỗ ngồi.
“Hoàng Phủ Quyết…”.
“Lúc ăn cơm đừng nói chuyện, không tốt cho dạ dày”.
Cam Viện nhổm người dậy: “Tôi nhắc nhở anh một lần cuối cùng, sau này đừng động tay động chân với tôi”.
⬅ Trước Tiếp ➡