⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt mê hoặc:
“Thế thì…động khẩu?”.
Phát hỏa cũng được, tức giận cũng được…vẫn tốt hơn là cái dáng vẻ cô cười giả dối gọi anh là quý ngài Hoàng Phủ.
Con ngươi Cam Viện co rút lại, cầm chén hồng trà trong tay hắt về phía anh, bàn về cái miệng lưu manh thì không ai sánh bằng anh, nhưng bàn về “động thủ” thì cô tuyệt đối không hàm hồ.
Hoàng Phủ Quyết lấy khăn ăn, mở ra, vừa vặn ngăn cản chén hồng trà mà cô hắt tới.
Thả cái khăn ăn ướt sủng đầy hồng trà trong tay ra, giọng điệu của anh vẫn ôn hòa như cũ:
“Nếu không muốn ăn thì chúng ta tán gẫu một chút đi, nói một chút…về em và tôi, còn có Tiểu Đường”.
Cam Viện dằn cái chén về dĩa: “Tôi nói rồi, tôi không biết anh, Cam Đường cũng không phải con trai anh”.
“Được thôi”. Hoàng Phủ Quyết thuận tay bỏ khăn ăn lên bàn: “Thôi thì, đi làm giám định người thân, nếu như kết quả giám định nói Tiểu Đường không có quan hệ gì với tôi, tôi sẽ tin em”.
Lạt mềm buộc chặt?!
Cam Viện cười nhạt trong lòng, Hoàng Phủ Quyết, anh đánh giá tôi quá thấp rồi.
Chiêu này, tôi cũng biết.
Cô đưa tay vén những sợi tóc rối bởi, vẻ mặt không chút dao động nào:
“Được, vậy sáng mai, gặp nhau ở bệnh viện! Nhưng mà, tôi nói trước, chỉ có thể nói là đi kiểm tra thân thể với Tiểu Đường, còn nữa, phí giám định anh trả”.
Đùa thành thật (1).
Hoàng Phủ Quyết híp đôi mắt màu xanh lam lại, nhìn chăm chú vào Cam Viện, quan sát nét mặt của cô, muốn nắm bắt một chút sơ hở từ trên khuôn mặt cô.
Nhưng mà, anh thất bại rồi.
Cô ngồi đối diện bàn, chỉ bình tĩnh nhìn chăm chú vào mặt anh, gò má tinh xảo không nhìn ra chút tâm tình gì, đôi mắt đen láy cũng không hoảng hốt không rối loạn, nhìn không thấu.
Đồng ý dứt khoát như vậy, lẽ nào anh thật sự nhận lầm người sao?
Nhưng mà vì sao, cô lại mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc đến vậy, thời gian thích hợp, nhóm máu giống nhau…chẳng lẽ tất cả chỉ là trùng hợp thôi sao?
Hay là, chỉ là kế hoãn binh, cho rằng làm vậy là anh sẽ không sinh nghi?
Cho dù thông minh như Hoàng Phủ Quyết thì vào lúc này cũng không cách nào chối bỏ được sự thật.
“Được”. Hoàng Phủ Quyết đứng lên: “Sáng sớm ngày mai, tôi tới đón hai người”.
Nếu không thể nào suy đoán, thế thì dùng sự thật để nói chuyện.
Khốn nạn, còn tưởng anh ta chẳng qua chỉ thăm dò, thế mà lại làm thật?
Cam Viện mắng một câu trong lòng, người thì lại không có chút dao động nào đứng lên.
“Được…ngày mai gặp”.
“Cái này trả lại cho em”.
Cam Viện dừng bước lại, Hoàng Phủ Quyết kéo ghế ra, đứng dậy đi tới phía sau cô.
Cô nghi hoặc quay đầu lại, chỉ thấy anh đưa tay lấy ra một vật trong túi áo tây trang, đó là một cái kính mắt gọng nhựa đen bọc vải nhung – cái kính cô đã làm rơi ở chỗ anh trước đây.
Cái kính vừa rồi đã bị đè đến biến dạng, vừa hay dùng cái này để thay thế.
“Cảm ơn”.
Cô đưa tay cầm kính, xoay người đi ra cửa, tay bẻ gọng kính ra, đeo lên sống mũi.
“Chờ đã”.
Người đàn ông mở miệng lần nữa.
Chưa xong?!
Cô dừng bước lại, không nhịn được nhìn anh.
Người đàn ông đã bước tới trước mặt cô, đưa tay vén những sợi tóc rối trên trán cô, cô vô thức nghiêng đầu né tránh, sợi tóc lập tức vướng vào mắt kính, da đầu nhất thời bị kéo căng phát đau.
“shhh…”. Cô hít một hơi khí lạnh, dùng một tay gạt tay Hoàng Phủ Quyết ra: “Thành sự không có, bại sự có thừa!”.
Cô đưa tay giữa tóc và mắt kính, kéo vài cái, không kéo được tóc ra, còn làm đau da đầu, đôi lông mày ảo não nhíu lại.
Nhìn thấy dáng vẻ toét miệng của cô, Hoàng Phủ Quyết đưa tay lên lần nữa.
“Để tôi”.
“Không cần!”.
Cô tức giận đẩy anh ra, quay người đưa lưng về phía anh, tiếp tục gỡ tóc.
Bởi vì không nhìn thấy, chỉ có thể kéo theo cảm giác, kéo mấy lần vẫn không được, một tay cô cầm kính, một tay nắm tóc, đưa tay muốn giật đứt tóc.
Hai bàn tay đưa tới, một tay cầm tay cô, cô giãy dụa lần nữa, dau đầu càng đau hơn.
“Đừng nhúc nhích!”.
Giọng nói của anh vang lên bên tai, mang theo cảm giác không cho từ chối, cô đã bị mấy cọng tóc này làm tức giận phát điên, lập tức rút tay ra mặc anh hỗ trợ.
Hoàng Phủ Quyết đứng sau lưng cô, ló đầu qua từ một bên mặt cô, cầm kính của cô, cẩn thận lấy ra từng sợi tóc một.
Động tác của anh cực kỳ cẩn thận nhẹ nhàng, không hề làm đau cô chút nào.
Từ góc độ của anh có thể thấy dấu răng mà anh vừa để lại trên sườn cổ cô ngày hôm qua, qua một đêm, dấu răng đã không còn rõ ràng như lúc ban đầu.
Chỉ biến thành một vòng lấm tấm màu tím, như một đóa hoa khác thường nở rộ trên da thịt cô, ánh mắt không lịch sự mà quét qua đóa hoa anh trồng, anh kìm lòng không đặng nghĩ đến nụ hôn tối hôm qua.
Vừa rồi chỉ chăm chú vào tóc cô, bây giờ mới để ý, mùi tóc cô thơm ngát, không phải mùi nước hoa ngọt ngào, chỉ có mùi gỗ thông nhạt nhòa, là mùi hương yêu thích của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡