⬅ Trước Tiếp ➡
Ngón tay dài trắng nõn túm chặt vai anh, giọng nói kìm nén vang lên bên tai, Tống Dẫn Hưu căng người, cúi đầu nhìn Lí Thanh Bạch. Cô cũng ngẩng đầu nhìn anh, khóe mắt đỏ lên, trên vùng ngực đầy dấu hôn tố cáo điều vừa xảy ra.
"Ưm.."
Cô không kiềm chế được, rên một tiếng, ngay lập tức dùng tay bịt miệng lại. Tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu, Tống Dẫn Hưu cũng nhận ra ánh mắt này.
"Cô ấy uống say rồi, làm ơn nhanh lên, bác tài."
Tống Dẫn Hưu giải thích, sau đó giúp Lí Thanh Bạch ngồi thẳng, ghé tai nói, "Đừng cử động, chuyện vừa rồi của Tiết Dạng hy vọng cô không nói với ai, đến khách sạn Lục Tương sau khi sắp xếp ổn thỏa cho cô tôi sẽ đi."
Lí Thanh Bạch chỉ biết nhắm mắt chịu đựng sự trống rỗng cho đến khi tới khách sạn.
Trong suốt chuyến đi, Tống Dẫn Hưu không nói một lời, chỉ lặng lẽ phủ áo khoác lên người cô nhưng điều này lại khiến cô thấy khó chịu hơn, rất nóng, gió bên ngoài thổi vào lại lạnh, sự thay đổi nhiệt độ liên tục làm cô không rõ ràng tỉnh hay mê, cứ mơ mơ màng màng như vậy cho đến khi đến nơi.
Tống Dẫn Hưu trả tiền, xuống xe, mở cửa bên kia, kéo Lí Thanh Bạch ra, anh gần như túm cô xuống, không chút nhẹ nhàng. Tay cô bị kéo đỏ một mảng, lảo đảo vào khách sạn cùng anh.
Khách sạn Lục Tương chỉ đón người giàu có, trong giới ai cũng thích đặt phòng ở đây, không phải vì phục vụ tốt mà vì nhân viên kín tiếng, chưa bao giờ có tin đồn lọt ra khỏi khách sạn này. Các cửa hàng xung quanh cũng thuộc sở hữu của chủ khách sạn, để tránh bị chụp hình, khu vực xung quanh cũng toàn người của ông chủ, đương nhiên, dám làm vậy chứng tỏ ngay từ đầu tư bản đã chọn nơi này.
Bởi vậy khi Tống Dẫn Hưu đưa Lí Thanh Bạch vào, lễ tân không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ mỉm cười chào hỏi, bấm thang máy cho hai người rồi quay lại công việc.
Tống Dẫn Hưu mở cửa phòng, đặt Lí Thanh Bạch xuống giường. Cô từ từ tỉnh lại, nhìn trần nhà, cảm giác dưới thân vẫn còn nguyên, cô quay đầu nhìn Tống Dẫn Hưu.
"Cảm ơn, xin lỗi đã làm phiền anh."
Hệ thống: Sao lại thế này, sao cô kiềm chế giỏi thế, tôi phải tăng cường độ thôi.
Cái gì?
"Ah ah ah ah.."
Cảm giác vật lạ xâm nhập âm đạo cô chưa từng trải qua, cơn xâm nhập dữ dội nhưng không có thực thể, mạnh mẽ đâm vào từng hồi, cô không thể chống lại, đau đớn nắm lấy ga giường, không kìm được mà kêu lớn.
"Đừng, xin cậu."
Lí Thanh Bạch như cánh bèo dạt trôi theo khoái cảm, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác tràn ngập khắp cơ thể, không biết làm thế nào để đối phó, làm thế nào để giảm bớt.
Trong mắt Tống Dẫn Hưu, cảnh tượng này giống như cô đang hứng tình.
Anh tiến đến trước mặt Lí Thanh Bạch.
Ánh đèn phía trước bỗng bị một bóng đen che phủ, cô mở mắt ra một cách khó khăn, khuôn mặt của Tống Dẫn Hưu hiện ra ngay trước mắt. Cô muốn che mặt lại.
Thật quá nhục nhã khi hứng tình và bị xâm hại ngay trước mặt một đồng nghiệp chỉ mới quen vài tháng!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Những giọt nước mắt ở khóe mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡