⬅ Trước Tiếp ➡

Anh là người nắm quyền trẻ nhất trong nhà họ Lục, chỉ mới hai mươi bảy tuổi, nhưng tài năng thì khiến người khác chỉ biết ngước nhìn từ xa. Thế nhưng, vị đại lão này lại có tính cách khó lường, hỷ nộ vô thường, quan trọng hơn cả là xuất thân khác biệt khiến anh trở nên tách biệt với đám con cháu thế gia vốn tự cao tự đại, anh chẳng khác nào một ác quỷ khoác lên mình lớp da người.
Thời điểm Lục Vọng lần theo địa chỉ tìm tới, thứ đập vào mắt anh là một đôi chân thon dài trắng nõn đang lấp ló trước thùng rác. Nhìn lên chút nữa, chính là vòng ba đầy đặn cong vút. Cô gái có dáng người quyến rũ, chỉ cần nửa thân trên cũng đủ khiến người qua đường phải ngoái nhìn.
Có điều, hành động cô đang làm…
Lục Vọng không những không lộ ra vẻ chán ghét hay khinh miệt, mà ngược lại còn khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh nhạt hiện rõ nơi khóe miệng.
Để xem, vị tiểu thư sắp kế thừa căn tứ hợp viện này đang bận việc gì đây.
Lúc này, Đường Dữu hoàn toàn không hay biết có người đang nhìn mình. Cô đang luồn tay qua miệng thùng rác, lục lọi không ngừng trong không gian riêng của mình để tìm kiếm vật tư cần thiết.
Không gian của cô có thể chứa sinh vật sống. Lúc này, một zombie nhỏ trông chỉ tầm ba tuổi đang nhún nhảy lại gần, trông vừa ngây thơ vừa đáng yêụ
“Dữu Dữu, ra ngoài chơi Đói bụng ”
Đường Dữu lạnh mặt “Đừng có ra vẻ dễ thương, thật mất mặt. Mi sống tròn một trăm tuổi rồi còn gì. Cút đi ”
Nói rồi, cô không chút biểu cảm mà đè đứa nhỏ xuống, vung tay ném thẳng nó trở lại không gian.
Cửa truyền tống chỉ mở trong thời gian rất ngắn. Đường Dữu nghĩ đến căn tứ hợp viện trống trơn của mình, chỉ đành tranh thủ từng giây chọn bừa vài món cần dùng.
Chẳng hạn như bộ trà cụ bằng ngọc trắng này… chính là chiến lợi phẩm cô giật được từ tay vua zombie. Hay chiếc đèn pin kia, vốn là “vũ khí bí mật” gì đó của thủ lĩnh căn cứ, cô không hiểu, nhưng đèn phòng ngủ hỏng rồi, cần có thứ gì đó để chiếu sáng.
À, còn cả mấy gói đồ ăn nữa. Thức ăn trong không gian đều chứa linh khí, ăn vào cực kỳ tốt cho cơ thể… lấy hết
Đường Dữu hơi xấu bụng. Cô xách túi rác đen to đùng, nhét đầy một bao, không ngờ đồ nhiều quá khiến bên trên nặng, bên dưới nhẹ, nhìn là biết sắp nhào đầu xuống thùng.
Mà một khi thời gian hết cô vẫn chưa ra ngoài, thùng rác sẽ trở lại trạng thái ban đầụ
Nghĩ đến cái thùng rác bẩn thỉu kia, Đường Dữu vẫn luôn bình tĩnh trước mọi biến cố cũng bắt đầu trở nên luống cuống.
Cứu… có ai cứu cô không?
Đúng lúc đó, một bàn tay nắm lấy cổ chân cô, nhẹ nhàng nhấc lên. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Đường Dữu được kéo ra khỏi thùng rác.
Chỉ một giây sau, thùng rác lập tức khôi phục nguyên dạng.
Đường Dữu vẫn còn hoảng hốt, ngoái đầu cảm kích nói lời cảm ơn “Cảm ơn, anh…”
Người trước mặt có khí chất xuất chúng, dáng người cao ráo, khoác một chiếc áo vest chỉnh tề. Dưới ánh nắng gay gắt, hoàn toàn không giống vẻ nhếch nhác của Lục Văn Hạc, trán anh không vương lấy một giọt mồ hôi, cả người sạch sẽ như bước ra từ phòng máy lạnh. Đôi mắt đào hoa cong cong, nụ cười lịch thiệp, là một thanh niên cực kỳ đẹp trai
Đường Dữu thế mà lại bị… trai đẹp hút hồn.
Không kìm được, cô làm liều “Anh gì ơi, anh có đang thiếu tiền không?”
Lục Vọng “Có.”


⬅ Trước Tiếp ➡