⬅ Trước Tiếp ➡

Đường Dữu “Tôi muốn thuê anh làm bạn trai tạm thời, lương tính theo tháng. Anh thấy sao?”
Lục Vọng “Được. Xin hỏi, mức lương bao nhiêu?”
Câu hỏi khiến Đường Dữu nghẹn lời. Cô vốn không rõ mức giá thị trường ở thế giới này, dù chủ nhân thân xác đã hai mươi tuổi, nhưng trên danh nghĩa nhà họ Lâm chưa từng bạc đãi cô, nói trắng ra là từ nhỏ tới lớn cô chưa từng phải va chạm với đời.
“Chờ chút, tôi gọi điện hỏi người quản lý.”
Cô cần hỏi xem, cái chương trình hẹn hò kia trả cát xê bao nhiêụ
Một lúc sau, cô dập máy, giọng nghiêm túc “Tôi tham gia show, thù lao năm trăm nghìn, chia đôi mỗi người hai trăm năm mươi nghìn, anh thấy ổn không?”
Lục Vọng từng điều tra cô, biết rõ chuyện chương trình hẹn hò kia. Anh không có nhiều định kiến, ngược lại còn thấy thú vị.
“Được thôi.”
Đường Dữu để mái lưa thưa ngang trán, lúc cười trông rất ngoan ngoãn, hai lúm đồng tiền nhỏ xinh hiện rõ, làn da trắng mịn dưới nắng gần như phát sáng, khiến người ta lóa mắt.
Cô không nghi ngờ gì người trước mặt, phần lớn là vì... cô biết xem tướng.
Trán cao đầy đặn, cằm tròn vuông vức… điều quan trọng nhất là mệnh cách Tử Vi. Nếu là thời cổ đại, đây chính là tướng đế vương rồi còn gì
Người trước mắt này, không chỉ đẹp ở gương mặt, mà đến cả khí chất, linh hồn cũng toát ra vẻ cuốn hút và giàu có… đúng kiểu được ông trời ưu ái cho ăn cơm bằng “nhan sắc” và “mệnh số”.
Nhưng cũng vì thế, vấn đề mới xuất hiện...
Một người như thế, sao lại có mặt ở đây?
Đường Dữu hỏi sơ tình hình của anh. Lục Vọng giữ nguyên gương mặt tuấn tú không tì vết, nhẹ nhàng mỉm cười, lên tiếng "Nghe nói chủ nhân căn nhà cổ ở khu Nhị Hoàn đã quay về. Tôi tới để hỏi thử xem chủ nhà có cần mua bảo hiểm không."
Đường Dữu khẽ "hừ" một tiếng, ánh mắt quét qua bộ vest anh đang mặc, chợt bừng tỉnh.
Thảo nào giữa mùa hè nóng nực lại mặc vest chỉnh tề. Thì ra là dân bán bảo hiểm
Thật không dễ dàng gì, đại ca ơi...
"Anh làm nghề này rồi tham gia chương trình với tôi có bị trùng lịch không đấy?"
Lục Vọng đáp với giọng đầy chuyên nghiệp "Không đâụ Thời gian làm việc của tôi khá linh hoạt. Nếu vị tiểu thư đây có thể ký với tôi vài hợp đồng bảo hiểm, thì tôi dám chắc tháng tới sếp tôi sẽ không làm phiền nữa."
Hai ngày trước, vì muốn dứt hẳn quan hệ với Lâm gia, Đường Dữu đã không màng nhận lấy một đồng. Giờ cô đang giữ trong người khoản tiền lớn, nhưng lại không thể động tới. Trong thẻ thì chỉ còn vài trăm đồng, đến cơm còn lo không nổi, mua gì nổi bảo hiểm chứ.
"Thôi đi, chủ nhà nghèo rớt mồng tơi, chẳng có tiền mua bảo hiểm đâụ" Cô nói rồi, lại lo anh không chịu hợp tác, bèn chủ động đề xuất "Đã nhận làm bạn trai tạm thời, thì phải hợp pháp hợp lệ. Đi, ký hợp đồng với tôi trước đã."
Lục Vọng đứng yên tại chỗ, đôi mày khẽ chau lại, gương mặt tuấn tú lộ vẻ nghi ngờ "Cô không có tiền, vậy có trả nổi phí thuê bạn trai tạm thời không? Tôi không chấp nhận nợ lương đâụ"
Thái độ thận trọng và vẻ không mặn mà muốn đi theo khiến Đường Dữu hoàn toàn tin rằng anh cũng chẳng khá khẩm gì.
"Chờ chúng ta bắt đầu quay chương trình, bên tổ chức sẽ ứng trước một khoản thù lao. Lúc đó tôi đưa tiền cho anh."


⬅ Trước Tiếp ➡