⬅ Trước Tiếp ➡

Ngay lập tức, cô nhớ tới người bạn trai tạm thời trong phòng bên cạnh, người mà cô phải tốn bao công sức mới "lừa" đến đây. Ba ngày nữa nếu không có ai cùng tham gia chương trình với cô, thì hợp đồng sẽ bị hủy và tiền bồi thường sẽ là một con số khổng lồ
Nghĩ đến khoản tiền đó, cô không chút do dự lao tới, một tay ấn mạnh thứ kia trở lại giếng.
"Vào lại cho tôi "
Kẻ dưới giếng bị đè xuống bất ngờ đến ngẩn người. Nó chỉ muốn lên hít thở tí không khí, tắm chút ánh trăng thôi mà. Có làm hại ai đâu, tại sao không cho nó ra ngoài chứ
"Hu hụ.. tôi muốn lên kia..."
Đường Dữu lạnh lùng "Không, cô không muốn "
Yêu tinh trong giếng vô cùng ấm ức, nhưng năm xưa đã ký khế ước linh hồn với chủ nhân tứ hợp viện, không được phép làm hại người Đường gia. Bây giờ bị ép phải chui vào, lại còn bị nghi ngờ, cô ta càng nghĩ càng tủi thân, tức thì òa khóc như đứa trẻ.
Đường Dữu bị tiếng khóc làm cho mí mắt giật giật, bất đắc dĩ hỏi "Rốt cuộc cô là cái thứ gì vậy?"
Yêu tinh nức nở kể lại "Tôi vốn là yêu tinh trong giếng này, mỗi ngày đều tu luyện bằng cách hấp thụ ánh trăng..."
Đường Dữu bỗng tò mò. Ban đầu cô còn tưởng là ma nữ cơ đấy.
"Cô không phải là quỷ à?"
Yêu tinh giận dữ "Sao tôi có thể là thứ âm u độc địa đó được "
Cô lơ đễnh an ủi mấy câu rồi nói tiếp "Dạo này ngoan ngoãn một chút. Trong viện vừa có một người bình thường đến, đừng để anh ta phát hiện ra các cô."
Yêu tinh cực kỳ tủi thân, bọn họ mới là cư dân gốc của nơi này mà, cớ gì phải nhường nhịn người ngoài?
"Phải ngoan đến bao giờ?"
Đường Dữu đáp "Không lâu đâu, cùng lắm là nửa tháng."
Cô đã tính rồi, chương trình hẹn hò kia theo kiểu loại trừ, cặp đôi nào xếp hạng thấp nhất thì sẽ bị loại. Mà cô đây, chẳng phải loại "ngủm" từ đầu là chắc rồi sao? Đi cũng chỉ là đi cho có, kiểu gì chẳng bị đá trước.
Tiếng động trong sân tất nhiên không qua mắt được Lục Vọng. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, bước ra ngoài.
Dưới ánh trăng, dáng anh sạch sẽ như gió xuân, thư sinh mà cao nhã, như tiên nhân lạc bước chốn trần gian.
Yêu tinh trong giếng trộm hé đầu nhìn một cái. Chỉ một cái thôi. Nhưng tim cô ta... rớt cái "bịch".
"Á..."
Vì quá kích động, cô ta hoàn toàn quên mất lời căn dặn của Đường Dữu, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến cảnh tình cờ gặp gỡ mỹ nam dưới trăng.
Đường Dữu nghe thấy tiếng hét thì nổi hết da gà, lập tức không chút nương tay, lại ấn cô ta trở về.
"Bùm "
Đó là tiếng yêu tinh rơi tõm xuống nước khi bị đè trở lại đáy giếng.
Lục Vọng khẽ nhíu mày "Hình như tôi nghe thấy tiếng gì đó?"
Đường Dữu mặt không biến sắc "Không có gì đâu, chắc là chuột thôi. Dù sao nhà này cũng bỏ hoang lâu rồi, có chuột cũng dễ hiểu mà."
Lục Vọng dưới ánh trăng lặng lẽ quan sát cô. Cô gái nhỏ với đôi mắt sáng, làn da trắng mịn như bánh nếp, nhìn vừa mềm vừa xinh, nhưng người như anh, gặp không ít kiểu "giả bộ ngoan hiền" rồi.
Người thừa kế Đường gia trước mắt đây, chẳng lẽ... thực sự biết huyền học?
Anh khẽ cười "Tôi từng nghe nói, những căn nhà cổ bị bỏ hoang thường hay có những thứ không rõ nguồn gốc sống trong đó. Không biết cô Đường có từng nghe truyền thuyết nào tương tự không?"


⬅ Trước Tiếp ➡