⬅ Trước Tiếp ➡

Lục Vọng liếc nhìn căn tứ hợp viện trước mặt. Trước đây từng có không ít đạo sĩ muốn bước chân vào nơi này, nhưng hoặc là bị lạc đường, hoặc là chưa kịp thấy gì rõ ràng đã bị thứ gì đó quăng ra ngoài, vô cùng thê thảm.
Thậm chí từng có những ác quỷ thèm khát địa thế phong thủy hiếm có nơi đây, tìm cách xâm chiếm, nhưng không ai trong số chúng sống sót rời khỏi. Tuy chưa gây ra vụ án mạng nào, nhưng năng lực âm u quá mức, lỡ đâu một ngày nào đó mất kiểm soát thì hậu quả khôn lường. Vì thế nơi này mới bị liệt vào khu vực nguy hiểm cấp S.
"Vậy tôi có thể ở tạm đây thời gian này không? Cô đừng hiểu lầm, nhà tôi mới phá sản, giờ chẳng có chỗ về. Nơi làm việc thì không cung cấp chỗ ở, nên mới mạo muội hỏi vậy thôi."
Chỉ vài câu ngắn ngủi, nhưng thông tin thì đầy ắp.
Đường Dữu lập tức hiểu ra vì sao anh nhìn sang trọng vậy mà lại phải đi bán bảo hiểm. Nhưng loại người như thế, sớm muộn gì cũng sẽ gượng dậy được thôi. Cô cũng chẳng ngại, nói "Trong nhà còn nhiều phòng, anh muốn chọn phòng nào thì cứ chọn. Nhưng tôi không lo cho mấy thứ thiết yếu đâụ Mền gối đồ dùng gì thì tự lo nha."
Lục Vọng bước vào tứ hợp viện theo sau Đường Dữu một cách dễ dàng, không bị bất kỳ lực cản nào. Hàng mày anh khẽ nhướng lên.
Xem ra tứ hợp viện này có linh tính, người ngoài không dễ vào được, trừ khi người Đường gia chấp nhận.
Anh đảo mắt nhìn quanh. Nội thất xa hoa, sân vườn hoa nở rực rỡ, tựa như luôn có người chăm sóc kỹ lưỡng.
Để tìm hiểu vị tiểu thư thừa kế thần bí này, Lục Vọng quyết định dọn đến phòng sát vách cô.
Phòng ngủ rộng rãi, dù có vài món đồ hơi cũ kỹ nhưng cách bày trí vẫn lộ rõ khí chất xa hoa một thời.
Đường Dữu nhìn căn phòng rộng gần bằng phòng mình, cô bỗng nhiên nhớ tới cái giường của mình.
"Này... anh tên gì vậy?"
Lục Vọng đáp "Tôi họ Lục, gọi là Lục Vọng."
Đường Dữu gật đầu "Tôi tên Đường Dữu, ‘Dữu’ trong trái bưởi. À phải rồi, anh Lục, anh thử ngồi lên giường đi xem có vừa không?"
Giọng nói nghe rất tùy tiện, nhưng ánh mắt thì lại nhìn chằm chằm vào cái giường, khiến người ta không thể không nghi ngờ.
Lục Vọng mỉm cười, ngoài mặt thì tỏ vẻ nghe lời ngồi xuống, nhưng thật ra chẳng hề dùng lực.
Đường Dữu thấy cái giường chẳng rung lấy một chút, trong lòng liền nổi cáụ
Sao chỉ có mỗi mình cô là người xui xẻo thế này chứ
Lúc Lục Vọng không để ý, Đường Dữu len lén đá một cú vào cạnh giường, miệng hừ khẽ "Hừ."
Đúng là bắt nạt người ta Cô tức rồi đấy nhé
Cả cái tứ hợp viện này cô còn chưa kịp làm quen, nói gì đến việc dẫn Lục Vọng đi tham quan cho biết đường.
Đêm xuống.
Từ cái giếng cạn giữa sân bỗng vang lên một tiếng động khẽ. Trong khe tối đen của miệng giếng thoáng lóe lên một bóng trắng mơ hồ, như thể có thứ gì đó đang trồi lên khỏi mặt nước.
Tuy đến từ thời mạt thế, nhưng cuộc sống trước đây của Đường Dữu lại rất thoải mái. Nào như bây giờ, giường thì hỏng, đành phải ngủ dưới đất. Mà cái nền xi măng lạnh toát thế này, sao mà ngủ nổi?
Cô vừa bực vừa khó chịu, lại nghe thấy tiếng động ngoài sân, bèn đi ra xem thử.
Rồi cô nhìn thấy... thứ đó đang bò lên từ đáy giếng.


⬅ Trước Tiếp ➡