⬅ Trước Tiếp ➡
“Khai giảng được hai tháng rồi, có thích nghi không?” Anh hỏi với giọng bình thản.
Khương Mật đang ăn ngon lành, gật đầu “Cũng tạm.”
Trần Diễn lơ đãng hỏi “Bài tập nhóm môn Kinh tế vi mô bắt đầu làm rồi nhỉ?”
Khương Mật ngẩn ra “Hả?”
“Kiểm tra giữa kỳ môn Giải tích là tháng sau đúng không?”
Khương Mật như sét đánh ngang tai “Thật... thật ạ? Chờ đã... sao anh biết?”
Trần Diễn uống hết bát cháo, nhướng mày “Giang Xuyên không nói với em à? Em học cùng ngành với anh, thầy cô của em cũng chính là thầy cô của anh.”
“À đúng rồi, thi giữa kỳ Giải tích xong nhớ gửi kết quả cho anh xem. Sau này anh Giang Xuyên em về mà thấy em trượt môn, anh không biết ăn nói thế nào đâụ”
Trần Diễn thấy Khương Mật phản ứng chậm nửa nhịp, ngồi ngây ra không động đũa, bèn hỏi “Sao không ăn nữa?”
Khương Mật mím môi, nhỏ giọng đáp “Em no rồi.”
Trần Diễn cau mày “Ăn có chút thế thôi, bảo sao không lớn nổi.”
Má Khương Mật phồng lên rồi lại xẹp xuống, giận mà không dám nói.
Bên ngoài mưa đã tạnh, hai người chia tay ở cổng trường, mỗi người trở về ký túc xá của mình.
Trần Diễn đẩy cửa phòng ký túc 502, nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Vài phút sau tiếng nước ngừng, Hà Viêm mặc chiếc quần dài màu xám, một tay lau tóc đi ra khỏi phòng tắm, thân trên trần trụi, cơ bắp rắn chắc như điêu khắc, những giọt nước chưa lau khô men theo lưng rộng mà chảy xuống.
“Yo, về rồi à, đưa em gái về ký túc xá rồi hả?” Hà Viêm vừa lau tóc vừa mở tủ quần áo lôi ra một chiếc hoodie, miệng hỏi bâng quơ.
“Em ấy không biết đường chắc? Tôi còn phải đưa đến tận cửa ký túc à?” Trần Diễn mở một chai nước khoáng, giọng không vui.
Hà Viêm chui đầu qua cổ áo hoodie, tặc lưỡi “Cậu đúng là chẳng có tí lòng trắc ẩn nào, con bé còn nhỏ như thế, xa nhà đến học, Giang Xuyên lại ra nước ngoài, bọn mình là anh em thân thiết chẳng phải nên chăm sóc ẻm nhiều hơn sao?”
Chai nước khoáng rơi cái “cạch” lên mặt bàn, nước bên trong rung lên. Trần Diễn tức đến bật cười “Cậu còn dám nói hả, Hà Viêm, tôi nhớ rõ lúc đầu chính cậu là người nói với Giang Xuyên cứ yên tâm đi du học, rằng tụi mình sẽ chăm sóc cho thanh mai trúc mã của cậu ta. Văn Viễn mấy hôm nay đi Hải Thị thì thôi, còn cậu? Biến đâu rồi?”
“Tôi sáng nay có trận bóng mà, cậu mới chăm được có một ngày thôi, cần gì phải oán khí đầy trời thế? Lần trước ăn cơm tôi thấy em gái đó ngoan lắm mà.”
“Ừ, ngoan thật đấy. Nhát như thỏ, ăn uống thì ít như chim.”
Hà Viêm nửa nằm trên bàn, nghe xong cười khúc khích “Không biết còn tưởng cậu đi sở thú về. Tôi thấy là do mặt cậu quá hắc ám, mồm thì độc, dọa người ta sợ chết khiếp.”
“Biến đi,” Trần Diễn liếc cậu một cái “Bớt nói linh tinh. Hôm nay tôi đã rất hiền lành thân thiện rồi đấy.”
Ký túc xá nữ phòng 305, Khương Mật đang ngồi khoanh chân co ro trong chiếc ghế rộng, tóc buộc củ tỏi lộn xộn sau đầu, cúi gằm trong tô mì to bằng cái mặt, húp lấy húp để, miệng mơ hồ lẩm bẩm “Ưm... Đông Đông, mì gói cậu nấu ngon quá trời.”
Tạ Đông rửa xong nồi, giấu đồ điện trái phép vào tủ rồi lấy một chồng sách che lại, quay đầu hỏi “Mật Mật, không phải đại học thảo Trần đưa cậu đi ăn cơm rồi à, sao giờ đói dữ vậy?”

⬅ Trước Tiếp ➡