⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Mật lập tức trợn to mắt, giơ tay về một phía, trong miệng “ừm ừm” mấy tiếng.
Vương Tuệ Nhã đang ngồi bên cạnh lập tức hiểu ý, mở nắp chai nước có ga đưa cho cô.
Khương Mật ngửa đầu uống mấy ngụm, nuốt xuống xong mới nhăn nhó nói “Đừng nhắc nữa, nhìn ảnh trông đã dữ rồi, vậy mà lúc ăn còn hỏi chuyện học hành, lúc thì hỏi vi phân tháng sau có phải thi giữa kỳ không, lúc thì bảo kinh tế vi mô giờ đến hạn nộp bài nhóm rồi. Tớ có nuốt nổi gì đâu, đồ ăn ngon mà tớ cũng không dám xin đóng gói mang về... tiếc ghê.”
Tạ Đông nghe mà cười ngất “Tớ biết rồi, tớ đọc diễn đàn thấy bảo Trần Diễn cũng học tài chính, là đàn anh trực hệ của tụi mình, nghe nói còn là top đầu toàn khoa. Nhưng mà trí nhớ ảnh cũng tệ quá nhỉ, gần đây làm gì có bài nhóm môn vi mô?”
“Đúng vậy, làm gì có bài tập nhóm nào.” Từ giường trên, Từ Diệu vừa nhắn xong cái tin moah moah cho lốp xe dự phòng, vừa phụ họa.
“Không sai.” Giang Mật gật đầu liên tục.
Bốn người trong phòng vừa nói vừa cười, Tạ Đông thấy Hà Lệ Lệ phòng bên đi ngang qua cửa, liền với cổ gọi một câu “Lệ Lệ, dạo này môn vi mô đâu có bài nhóm đúng không?”
Hà Lệ Lệ ôm chậu đồ, đáp tỉnh queo “Có chứ, hai tuần trước có giao rồi mà, tớ nhớ là tuần này phải nộp đó.”
Không khí bỗng chốc đông cứng lại một phút.
Bốn người phòng 305 như bị ai bóp cổ, nụ cười đông cứng nơi khóe miệng, nhìn nhau không nói nổi lời nào.
Đề bài của giáo sư Lý ra rất hóc búa, bốn người vật lộn cả đêm tới sáng hôm sau, cuối cùng cũng chế ra, à không, nghiên cứu ra được một bản báo cáo thảm không nỡ nhìn.
Vương Tuệ Nhã ngồi trước máy tính nhăn nhó nhìn chằm chằm thành quả, nghĩ tới đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính của giáo sư Lý, không biết liệu ông ấy có nhìn ra được vẻ đẹp tiềm ẩn trong bản báo cáo này không.
Từ Diệu dán mặt vào gương, kiểm tra quầng thâm mắt sau đêm thức trắng mà vẫn không rõ ràng lắm, cảm khái “Dù sao đại học Giang cũng là trường danh tiếng, đáng lý ném đại một cục gạch cũng phải trúng học bá chứ. Sao tụi mình bốn tên thợ vải cùi ghép lại mà chẳng tìm đâu ra được một cái đùi để ôm vậy trời.”
“Ê, ai nói không có đùi,” Tạ Đông vỗ đùi, cười gian nói “Đại học thảo Trần chính là top 1 của cả khoa đó. Môn của thầy Lý này mấy năm rồi không đổi. Mật Mật, cậu mượn bài làm nhóm năm kia của ảnh đi, tụi mình tham khảo tí.”
Khương Mật đang ngẩn người nhìn điện thoại. Anh Giang Xuyên tối qua đến nơi đã gửi tin nhắn báo bình an. Nhưng đến sáng cô nhắn lại thì vẫn chưa nhận được hồi đáp.
Cô ngẩn ngơ mãi mới nhớ ra, giữa họ giờ cách nhau cả một đại dương, đến cả múi giờ cũng lệch nhaụ
“Mật Mật ”
Tạ Đông gọi lần nữa, Khương Mật mới hoàn hồn, chợt hiểu họ đang nói gì, vội xua tay “Không được không được, anh ấy dữ lắm, tớ còn không dám nói chuyện với ảnh nữa là mượn bài...”
“Mật Mật,” Vương Tuệ Nhã chắp tay cầu xin, mắt long lanh “Sự nghiệp bảo nghiên của tớ không thể chết yểu giữa đường được, cầu xin ớ...”
Từ Diệu vừa thoa kem mắt vừa nói “Không gọi là chết yểu đâu, mà là vừa khởi động đã tắt máy, như thi sa hình bị tắt máy lúc nhả côn vậy đó.”

⬅ Trước Tiếp ➡