Âu Dương Cẩn dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn Lâm Nhuế: “Nhuế Nhuế, không phải em nói sẽ không giận anh, sẽ tha thứ cho anh sao? Vậy tại sao ...”
“Tôi thật sự không giận anh, nhưng tôi cũng cho rằng chúng ta tốt hơn hết vẫn là nên giải trừ hôn ước.”
“Nhuế Nhuế, em bình tĩnh đã.” Âu Dương Cẩn nhíu mày, nhưng vẫn nhẫn nại nói.
Cuối cùng món ăn đầu tiên cũng xuất hiện, là rau muống xào tỏi.
Hương vị thanh đạm bay vào mũi Lâm Nhuế, Lâm Nhuế lấy ra chiếc đũa, ăn một miếng rau muống, sau đó vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi thề với trời, tôi thật sự không mất bình tĩnh. Âu Dương Cẩn, chuyện giải trừ hôn ước là do anh đề nghị, tôi cũng đồng ý, thế thôi, kết thúc đơn giản. Tôi không trách anh nên anh cũng đừng đến làm phiền tôi nữa, chúng ta đều vui vẻ, đường ai nấy đi không phải tốt hơn sao?”
Nói xong, Lâm Nhuế lại ăn thêm một miếng rau muống, quay đầu nói với Lệ Đào: “Rau muống xào này cũng ngon lắm.”
Lệ Đào không thích ăn rau, nhưng lúc này tươi cười trên mặt đều đã tràn hết ra ngoài rồi.
Cậu gật gật đầu, sau đó gắp một miếng rau muống lớn, nhét vào miệng
Rau muống này thật ngọt!
Lâm Nhuế trừng mắt: “Cậu có thể gắp ít một chút hay không, cậu cứ gắp như thế rồi tôi ăn cái gì!”
“Được được được, tôi không gắp nữa, cho cậu, đều cho cậu hết.” Lệ Đào vội vàng nói.
Nhìn hai người kia tương tác như không coi ai ra gì, Âu Dương Cẩn thực sự tức giận.
Các khớp ngón tay đã trở nên trắng bệch.
“Nhuế Nhuế, có phải vì cậu ta mà em muốn từ chối anh không?”
Lâm Nhuế đành bớt thời giờ đem tầm mắt di chuyển từ đĩa rau muống về phía Âu Dương Cẩn, cực kỳ nghiêm túc: “Không, cậu ta không quan trọng như vậy, đương nhiên, anh càng không quan trọng.”
Âu Dương Cẩn:……
Sao anh vẫn chưa cảm nhận được sự an ủi nhỉ!
Lệ Đào:……
Mặc dù cậu cũng dính chưởng, nhưng tốt xấu gì cũng có Âu Dương Cẩn lót đế nên trong lòng cũng không quá khó chịu?
Sự kiêu ngạo đã không cho phép Âu Dương Cẩn ở lại quá lâu, anh nhìn sâu vào Lâm Nhuế, phát hiện tầm mắt đối phương đã di chuyển từ đĩa rau muống sang món sườn heo chua ngọt vừa xuất hiện, khuôn mặt tuấn tú lập tức đen như đáy nồi.
Anh đứng dậy rời đi.
Bóng dáng dứt khoát, bước chân không lưu luyến chút nào.
Lâm Hiểu mới vừa đi thúc giục phòng bếp trở về đã thấy Âu Dương Cẩn kiên quyết rời đi.
Chẳng lẽ Âu Dương Cẩn cùng Lâm Nhuế nói chuyện thất bại rồi?
Chuyện tốt nha!
Lâm Hiểu không hề nghĩ ngợi liền đuổi theo, dự định nhân cơ hội an ủi Âu Dương Cẩn.
Lệ Đào quay đầu nhìn hai người kia rời đi, lại nhìn sang bộ dạng nghiêm túc ăn cơm của Lâm Nhuế.
Tâm trạng cậu cực kì tốt, tốt hơn cả ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ.
Âu Dương Cẩn lúc này bỗng nhiên đi ra ngoài, sắc mặt âm trầm.
Những bạn học quen anh trong lúc nhất thời cũng không dám chạy qua chào hỏi.
“Sao anh Âu Dương lại tức giận vậy?”
“Nghe nói buổi sáng nay anh ấy đã đến lớp 10/10.”
“Cái gì, anh Âu Dương với Lệ cá biệt cùng nhau tranh giành cô cả Lâm gia ư?”
Lời đồn đôi khi chính là như vậy, một đồn mười, mười đồn trăm, chờ đến lúc đồn tới người cuối cùng, cũng đã đồn đến hoàn toàn thay đổi rồi.
Vốn dĩ ban đầu chỉ là một đoạn ngắn, hoặc thậm chí chỉ là một câu.
Chờ tới buổi tối, diễn đàn của trường đã được công chúng lấp đầy thành một câu chuyện tình gay cấn về hào môn thế gia ân oán tình thù.
Ít nhất phải đến 500.000 từ.
Môi trường trong khuôn viên của trường Trung học thực nghiệm đương nhiên là tốt nhất trong thành phố.
Những người giàu ở Cẩm Thành, hoặc là con cái, hoặc là con cái của những người thân thích, cơ bản đều sẽ đến trường trung học thực nghiệm.
Cho nên đầu tư nhiều, xanh hoá cũng đương nhiên càng thuận lợi.
Cây cối xanh um tươi tốt, những cánh hoa khẽ đung đưa, còn có rất nhiều chim chóc không biết tên đang mải mê bay lượn.
Chẳng qua lúc này Âu Dương Cẩn cảm giác bản thân mình đang sắp sửa bùng nổ nên anh căn bản không còn tâm trạng mà thưởng thức cảnh đẹp.
Đi ăn cơm với anh sao lại để em trả tiền?
Rõ ràng là anh ta có lòng tốt!
Nếu Lâm Nhuế lạc đường mà biết quay lại thì vốn anh ta phải giúp cô!
Lúc trước anh ta còn định tìm người đưa tất cả ghi chép kỹ càng của tất cả các lớp mười cho cô!
Nhưng cô thì sao?
Cả ngày chỉ biết lăn lộn với Lệ Đào kia!
Âu Dương Cẩn cảm thấy ngực có một luồng khí khiến toàn thân anh ta lập tức nổ tung.