Anh ta đấm một đấm lên cây liễu bên cạnh.
Lâm Hiểu chạy tới nơi thấy dáng vẻ này của anh ta thì vừa đau lòng vừa phiền muộn.
Đau lòng là vì lần đầu tiên cô ta thấy dáng vẻ tức giận như thế của anh ta. Phiền muộn là vì...
Tất cả chuyện này đều là vì con đĩ Lâm Nhuế kia!
Lâm Hiểu thấy dấu đỏ trên mu bàn tay Âu Dương Cẩn thì lập tức lo lắng nói: "Anh Cẩn, tay anh sao thế? Không sao chứ? Đau lắm hả?"
Thấy sự lo lắng trong đồng tử cô ta, tâm trạng anh ta từ từ bình thường lại.
Anh ta khôi phục dáng vẻ nho nhã ngày thường lại lần nữa.
Anh ta nói: "Vẫn là Hiểu Hiểu quan tâm anh."
"Đó là đương nhiên! Anh Cẩn, anh đừng nóng giận. Bây giờ chị em nói chuyện không động não, cả ngày chỉ lăn lộn với Lệ Đào kia mà không học cho giỏi!"
Lâm Hiểu vừa nói vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh ta.
Đúng là sau khi nghe thấy cô ta nói thì tâm trạng anh ta hoàn toàn bình thường lại.
Chắc chắn đều do Lệ Đào chết tiệt kia!
Nhất định là cậu ta dạy hư Lâm Nhuế!
Nghĩ tới đây, mắt anh ta dịu dàng nhìn Lâm Hiểu rồi khẽ nói: "Hiểu Hiểu, anh không sao. Em về chuẩn bị cho giờ học buổi chiều đi."
Lâm Hiểu hơi không hiểu rõ suy nghĩ của anh ta.
Lâm Nhuế đã nói không khách sáo như vậy, lần này anh ta nên buông bỏ cô mới đúng.
Có điều lúc này thấy anh ta không định nhiều lời thì cô ta chỉ ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nói: "Anh Cẩn, nếu em có thể giúp chỗ nào thì anh cứ nói."
"Ừ."
Chuyện này chỉ là chuyện nhỏ, ít nhất trong mắt Lâm Nhuế là như vậy.
Vì Âu Dương Cẩn rời đi trước nên cuối cùng bữa cơm này Lâm Nhuế phải tự bỏ tiền nhưng Lệ Đào đã cướp đi.
Anh ta hung ác, lắp ba lắp bắp nói: "Đi ăn cơm với anh sao có thể để em trả tiền?"
Cô lẳng lặng nói: "Sinh nhật tôi trước cậu cả năm."
"...Vậy tôi gọi cậu là anh Nhuế?"
"Được."
Lệ Đào: "..."
Hai người về lớp thì vừa hay kịp giờ học nên bắt đầu nghiêm túc chăm chỉ học tập.
Lần này, Lệ Đào không phân tâm nữa. Anh ta muốn cố gắng học tập để may ra thi giữa kỳ thì thắng Lâm Nhuế!
Nghĩ tới điều này, anh ta hăng như đánh tiết gà, tiếp tục bắt đầu học tập mỗi ngày, rất có chí tiến thủ.
Mấy ngày sau gió yên sóng lặng.
Lâm Nhuế rất bận.
Có điều lúc nghỉ trưa cô vẫn lướt trang của Vân Trạch.
Kết quả phát hiện...Không có gì cả.
Lâm Nhuế lý sự châm chọc với Thất Bảo trong không gian: "Thất Bảo, ngươi nói xem có phải A Hành che đậy ta thật không?"
"Không đâu." Thất Bảo suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh ta cho người số này có phải số cá nhân không? Sau đó có lẽ A Hành thuộc lại không quá thích người trong giới thì sao? Chủ nhân, nếu không thì người đăng một bài thử xem?"
"Nhưng ta cũng không thích đăng lên trang mạng."
Lâm Nhuế vừa đọc xong một bản ghi chép môn ngữ văn. Cô uống một ly nước rồi cầm một quyển tài liệu khác lên đọc.
Thất Bảo suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chủ nhân, người có thể thiết lập chỉ có thể thấy được đối với A Hành. Vậy những người khác cũng không biết người nói gì đúng không? Tới lúc đó xem anh ta có thấy không. Nếu không thấy vậy thì là anh ta che giấu người, không quan tâm bạn bè trong giới. Nếu thấy thì người cũng có thể hỏi anh ta chút xem có phải anh ta từ chối người làm bạn bè không."
Tôi khống chế nhan sắc
Không thể không nói Thất Bảo nghe ngóng kiến thức của thế giới này rất vui vẻ.
Nhiều kịch bản vậy mà cũng có thể nói ra lưu loát như thế.
Sau khi thằng nhóc này nói xong thì chà đôi bàn tay nhỏ bé mũm mĩm, chờ mong nhìn Lâm Nhuế.
"Chủ nhân này, chừng nào thì người có thể luyện khí tới tầng năm? Nếu thế thì trong không gian cũng có tín hiệu ổn định rồi. Tới lúc đó ta muốn xin người một phong thư nhỏ."
Lâm Nhuế im lặng một lúc.
Cuối cùng, cô lấy điện thoại di động ra, suy nghĩ một chút rồi chụp một tấm hình đống bài thi của mình, sau đó đăng lên trang cá nhân.
Tiêu đề là giải đề bài.
Gửi tin này đi không tới một phút thì thu hoạch được chút lời giải.
Vì vậy có thể khẳng định Vân Trạch có thể thấy rõ ràng.
Cho nên cái người gần như giúp đỡ trong vài giây này chính là Vân Trạch không thể nghi ngờ gì.
Trong lòng Lâm Nhuế dễ chịu hơn chút. Ừm, A Hành cũng không che giấu cô.