La Hoa Thành cảm thấy từ đầu đến cuối giọng điệu của Trần Kỳ có thay đổi.
Anh ta nguy hiểm híp híp mắt rồi nói: "Tiểu Kỳ, cậu không lừa tôi gì đấy chứ?"
"Sao tôi có thể lừa anh chứ! Phải biết rằng lúc trước là anh La dẫn tôi đi mà! Tôi nhất định mãi mãi trung thành với anh La và anh Vân! Anh La tin tưởng tôi đi!" Trần Kỳ nghĩa chính ngôn từ nói câu này.
Cũng may La Hoa Thành không nhìn thấy lúc này con chó vàng Tiểu Kỳ đang cắn dép Trần Kỳ.
Anh ta nghĩ chẳng lẽ là anh ta nghĩ nhiều quá?
La Hoa Thành nói chuyện tham gia lễ điện ảnh.
Sau đó anh ta vừa day huyệt thái dương vừa nói: "Gần đây công ty thấy tôi quá rảnh cho nên lại kín đáo đưa cho tôi một việc. Bên A Trạch cậu trông chừng kỹ tí cho tôi, có chuyện gì lớn thì nhất định phải lập tức nói cho tôi biết. "
"Vâng vâng, nhất định rồi. Anh La, có việc gì thế? Anh là người đại diện riêng của anh Vân mà!"
"Sắp tới công ty muốn chiêu sinh ít thực tập sinh. Sau đó tập luyện một tiết mục tổng hợp với sân khấu Thảo Môi, gọi là Bản lĩnh thiếu niên. Tới lúc đó sẽ để tôi qua chống đỡ cục diện. Có điều sẽ không để tôi dẫn người. Dù sao tới lúc đó cũng phải có một đội ra sân."
La Hoa Thành lại thao thao bất tuyệt nói hết rồi mới cúp điện thoại.
Trần Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Tuy anh La không tin nhưng chuyện này cũng tính là qua rồi.
Anh ta lập tức xoay người đi lại chỗ Vân Trạch sau đó nói lại lời trong điện thoại của La Hoa Thành một lượt.
Anh ta nói: "Anh Vân, lễ hội điện ảnh là vào thứ ba tuần sau. Vậy tôi đặt vé máy bay trưa thứ hai tuần sau nhé? Vậy thì tối anh tới bên đó có thể nghỉ ngơi một chút."
"Ừ."
Vân Trạch ừ một tiếng, có điều hơi thất thần nhìn điện thoại.
Đợi hồi lâu mà không có tin nhắn qua.
Bên này Trần Kỳ còn đang lải nhải: "Vừa rồi anh La bỗng phàn nàn với tôi đấy. Anh ấy nói công ty thấy anh ấy quá rảnh rỗi nên bảo anh ấy tham gia một chương trình truyền hình thực tế, dắt theo người mới. Chương trình truyền hình thực tế đó hợp tác với sân khấu Thảo Môi, gọi là Bản lĩnh thiếu niên..."
Cuồng ma giải đề
Trong đồng tử Vân Trạch hiện lên một luồng sáng.
Thực ra đây là một cơ hội tốt.
Nhưng anh không chắc cô nhóc kia có bằng lòng bước vào giới giải trí như cái chảo nhuộm lớn này thật không.
Anh hơi mâu thuẫn.
Dù sao Vân Trạch cũng hơi không bỏ được.
Nhưng bây giờ nhìn lại thì đây cũng là con đường nhanh chóng tiện loại nhất để cô có thể ở cạnh mình.
Cuối cùng anh thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên nhìn mặt trời trên đầu.
Nếu không thì ném cho cô ấy tự chọn đi?
Nếu cô không muốn bước vào cảnh này thì anh có thể đợi cô lớn lên, tốt nghiệp đại học rồi tới cạnh anh làm việc.
Nhưng như thế thì phải chờ rất nhiều năm.
Nếu chính cô bằng lòng bước vào con đường giới giải trí này...
Anh sẽ bảo vệ cô, sẽ không để bất cứ ai, bất cứ chuyện gì xúc phạm tới cô!
Có điều chuyện này tạm thời không thể vội.
Từ bé anh vẫn mơ một giấc mơ mờ nhạt. Trong mơ luôn có một người mặc quần áo cổ trang màu trắng.
Anh không thấy rõ mặt người kia, thậm chí không nghe rõ ràng lời người đó.
Nhưng anh biết rõ người này vô cùng quan trọng với mình.
Bây giờ sau khi gặp Lâm Nhuế thì anh khẳng định cô chính là cái người mình vẫn muốn tìm.
Sau này anh lại mơ một giấc mơ nữa, người trong mơ cũng biến thành khuôn mặt tuyệt đẹp lạnh lùng của cô nhóc kia.
Vân Trạch có thể thành thạo lăn lộn trong ngành giải trí, cũng có thể mọi việc đều suôn sẻ, giả heo ăn thịt hổ đối mặt với những người cùng họ nhưng khác chi trong nhà họ Vân.
Nhưng lại không biết phải làm sao để đối mặt với cô bé Lâm Nhuế này.
"Mình làm sao vậy..." Anh bỗng cười đầy bất đắc dĩ.
Bên này Lâm Nhuế không biết phiền muộn lúc này của Vân Trạch. Cô đang luyện bổ nguyên đan với Thất Bảo.
Thực ra nói cho cùng thì bất kể cô hay Thất Bảo thì chuyện luyện bổ nguyên đan cũng hơi mới lạ.
Lúc trước Thất Bảo luyện ô đan trong kho tàng của mình mà luyện ba lần mới thành công.
Cũng may Lâm Nhuế chỉ cần một viên là có thể mọc lại tóc.
Cô ăn một viên, tóc đã dài qua eo, người ngoài nhìn vào sẽ khó ăn khó nói. Bây giờ tóc ngắn ngang tai cũng tiện hơn.
May mà Thất Bảo có linh hỏa. Thần thức của Lâm Nhuế mạnh mẽ nên sau lần thất bại đầu tiên thì lần thứ hai đã luyện thành bổ nguyên đan, lại còn một lần luyện thành ba viên.
"Bây giờ cơ thể A Hành yếu đuối, bổ nguyên đan này một tháng mới được ăn một viên." Lâm Nhuế cau mày, hơi sầu lo.
Bên Lâm Tử Khang thì không có vấn đề. Ngày nào Lâm Nhuế được ăn ngon cũng bỏ bổ nguyên đan vào để ông cũng ăn là được.
Hơn nữa tình hình của ông thì nửa năm ăn một lần là được.