Anh thấy rất viên mãn.
Có điều ngay sau đó, thấy bên dưới xuất hiện một bình luận thì khuôn mặt anh đen lại.
Anh La: Con mẹ nó! A Trạch có phải cậu bị trộm số rồi không, vậy mà lại đăng trên nhóm bạn bè à?!!!
Bên ngoài Vân Trạch có một số điện thoại để làm việc. Cái số đó giống trên weibo, đều là của La Hoa Thành đưa cho.
Bây giờ số Vân Trạch dùng để nói chuyện với Lâm Nhuế là số riêng của anh ta.
Hơn nữa chỉ có người có quan hệ vô cùng thân thiết mới có.
Người đại diện kiêm anh họ La Hoa Thành của anh ta đương nhiên cũng có.
Trên khuôn mặt tuấn tú của Vân Trạch lập tức hiện vẻ mất tự nhiên, có điều trở lại bình thường rất nhanh.
Bên này La Hoa Thành đã nhắn tin qua.
Anh La: A Trạch, cậu nhắn tin thế có phải sẽ để lộ địa chỉ bây giờ không hả?
Vân Trạch: Không biết.
Vân Trạch: Quên không che giấu anh.
La Hoa Thành sững sờ.
Anh ta bỗng cảm thấy tâm trạng rất phức tạp!
Thực ra câu kia anh ta chỉ nói đùa thôi.
Vì A Trạch cũng không nhắn gì khác mà chỉ có một tấm hình, sao có thể bại lộ địa chỉ bây giờ của A Trạch.
Càng không nói cái số này của A Trạch chỉ có bạn bè đích thực mới có.
Nhưng câu quên không che giấu anh là sao?!!
Đương nhiên La Hoa Thành biết không thể tìm được chút tin tức gì từ chỗ Vân Trạch keo kiệt này. Sau khi nói Vân Trạch sẽ không bị bại lộ địa chỉ xong thì anh ta nói sang chuyện khác.
Anh La: Thư mời lễ điện ảnh thứ ba tuần sau đã ở chỗ này của tôi. Tôi nói tổ tông này, chuyện khác không nói, đây là nhận giải thưởng, nhất định cậu phải tham gia đó!
Tuy năm nay Vân Trạch từ chối rất nhiều kịch bản và hợp đồng đại diện.
Có điều đúng như La Hoa Thành nói, hoạt động nhận thưởng này anh phải có mặt.
Vân Trạch: Được, tới lúc đó anh sắp xếp hành trình rồi gửi cho Trần Kỳ.
Anh La: A Trạch, để tôi đi thăm cậu chút. Tới thứ hai tuần sau thì vừa hay đi cùng các cậu luôn?
Thực ra Vân Trạch không muốn để La Hoa Thành biết chuyện chủ nhật hẹn gặp cô bé Lâm Nhuế.
Cho nên anh không suy nghĩ đã từ chối.
Vân Trạch: Thôi, tới lúc đó chúng tôi tới thẳng nước J tụ họp là được.
La Hoa Thành: ...
Anh ta cảm giác mình bị em họ ghét bỏ ghê gớm!
Không đúng! Nhất định có biến!
Bên kia La Hoa Thành quyết định liên tục chiến đấu ở nhiều nơi, ra tay từ Trần Kỳ thì Vân Trạch mới lấy được Trần Kỳ từ trong lưỡi của con chó vàng Tiểu Kỳ ra rồi nói: "Tiểu Kỳ, anh là trợ lý của tôi đúng không?"
Anh La thăm dò
"Đúng vậy." Trần Kỳ hơi mù mờ.
Vân Trạch khẽ gật đầu, sau đó cúi đầu nhìn điện thoại của mình.
Giọng anh rất khẽ: "Cho nên bất cứ lúc nào, đối mặt với bất cứ ai cũng không thể bán đứng tôi. Nếu không chờ lúc chúng ta đi tôi sẽ nói với ông Giang là tặng con chó vàng Tiểu Kỳ cho anh."
Trần Kỳ lập tức rùng mình.
Anh ta vội vàng duỗi ba ngón tay thề với trời: "Trần Kỳ tôi tuyệt đối sẽ không phản bội anh Vân! Bất cứ ai cũng không được!"
"Anh La cũng không được." Vân Trạch chậm rì rì nói thêm.
"Đúng, anh La cũng không được!" Trần Kỳ nghĩa chính ngôn từ* nói.
* Nghĩa chính ngôn từ: câu chữ nghiêm khắc, nội dung và lý lẽ chính đáng.
Kết quả ba phút sau Trần Kỳ nhận được điện thoại của La Hoa Thành.
Đối phương thần thần bí bí nói: "Tiểu Kỳ, bây giờ A Trạch có bên cạnh cậu không? Đúng rồi, gần đây nó có gì khác lạ không? Có phải các cậu dưới quê gặp cô gái thôn quê tuyệt sắc nào đó không? Sao tôi cảm thấy A Trạch cứ lạ lạ?"
Trần Kỳ sững sờ.
Anh ta lập tức mặt như đưa đám nhìn về phía Vân Trạch.
Thì ra hãm hại anh ta!
Trần Kỳ lấy tay lau mặt một cái, mặt nghiêm túc nói: "Anh Vân đang ở bên kia nhìn giàn nho...Ừm, chẳng có gì khác thường cả. Cuộc sống ở đây rất êm đềm yên tĩnh, tôi cũng đã mập lên mấy ký rồi. Về phần em gái thôn quê gì đó thì càng không thể có. Anh La anh nghĩ xem, anh Vân nhà chúng ta đẹp như thế, nhan sắc tầm thường có thể lọt vào mắt anh ấy à?"
"Điều này cũng đúng, Được rồi, gần đây tình hình thân thể nó thế nào?"
Nhắc tới chuyện này, Trần Kỳ hồi máu sống lại, trở lại bình thường.
Anh ta nói: "Tình hình anh Vân đã khá hơn nhiều. Mấy ngày nay thế mà tối lại ngủ. Lát nữa tôi gửi cho anh một tấm hình của anh ấy. Vành mắt không cần trang điểm cũng không thấy quầng thâm nữa rồi."