1: Chị gái ghê tởm
Thành phố Vân Hải, bóng đêm càng tối.
Hôm nay là ngày công ty Tối Tân tổ chức tiệc mừng cho đoàn làm phim cổ trang huyền huyễn (Bộ Bộ Sinh Liên) đóng máy, vì bộ phim này, là BOSS của công ty cộng thêm vai chính, Giang Văn Thăng có thể nói là dốc hết tâm huyết, Lục Diệp cố ý từ Mỹ trở về, chính là vì cho vị hôn phu một sự vui mừng.
Giang Văn Thăng vẫn ở chỗ mà năm năm trước hai người mua.
Lục Diệp một tay cầm quà chúc mừng, một tay cầm chìa khoá mở cửa ra, lòng đầy chờ đợi được thấy bộ dạng hôn phu ngạc nhiên khi nhìn thấy mình.
Nhưng mà, khi cô đẩy cửa ra, trong phòng khách không có một ai, chỉ có ánh đèn mập mờ và quần áo vứt tán loạn đầy đất, áo con, giày cao gót, còn có quần lót ren, tất cả được vứt lung tung trước phòng ngủ. . .
Trong phòng khép hờ còn truyền ra tiếng nam nữ ân ái, giống như một cây búa đập mạnh vào đầu Lục Diệp, đánh cho cô đứng yên tại chỗ không thể nhúc nhích.
"Văn Thăng, khi nào thì anh mới ngả bài với Lục Diệp ngốc kia. . ." Cùng với tiếng thở dốc, một giọng nữ yêu kiều tận xương vang lên.
Đây không phải giọng của Lục Lăng Tuyết ư?
Lục Diệp không thể tin được, có một ngày nội dung cốt truyện cẩu huyết như thế lại phát sinh trên người mình, Lục Lăng Tuyết là chị cùng cha khác mẹ với cô, năm năm trước bởi vì chị ta và cô cùng diễn bộ phim cung đấu ( Linh Lung Toái ) mà nổi danh, nhưng còn lâu sự nổi tiếng của Lục Lăng Tuyết mới vang dội được như cô, nhưng sau đó. . .
Lòng Lục Diệp siết chặt lại.
"Ngoan, hiện tại còn chưa phải lúc." Giọng người đàn ông thở hổn hển: "Đừng quên cô ta còn một nửa cổ phần công ty."
"Vậy thì sao? Em có thể mua lại cổ phần của cô ta, Văn Thăng, có phải anh vẫn yêu cô ta hay không? Đừng quên năm năm trước là anh tự tay thiết kế đưa cô ta lên giường của người khác, còn lấy con của cô ta ra." Lục Lăng Tuyết cáu giận nói.
Lúc nghe tới câu này, Lục Diệp chỉ cảm thấy có một thanh kiếm cắm vào tim mình, thân thể như rơi vào hầm băng, càng rơi càng sâu, lạnh thấu xương. . .
Năm năm trước cô vì đính hôn với Giang Văn Thăng mà không tiếc bất hoà với ông ngoại, tự cho là mình dâng lên một đêm quý báu nhất, vì sinh con cho hai người, cô từ bỏ tiền đồ tốt, thậm chí lấy sinh mệnh làm tiền đặt cược!
Thì ra tất cả chỉ là chuyện cười?
Ha ha, điều đó không có khả năng, nhất định hai người bọn họ đang thoại diễn, giả, tất cả đều là giả. . .
"Lăng Tuyết, không phải đã nói là không được nhắc tới chuyện này ư, anh làm nhiều như vậy là vì ai? Còn không phải vì em, nếu như khi đó anh không làm vậy, em có thể có thành tựu của ngày hôm nay ư? Ngày maic ó thể cầm được phần thưởng lớn ư? với diễn xuất của Lục Diệp, cô ta sẽ luôn đè ép em." Người đàn ông dịu dàng vỗ về.
Lục Lăng Tuyết bất mãn "Hừ" một tiếng, trong giọng nói đều là trào phúng: "Kỹ thuật diễn của cô ta tốt, em thừa nhận, đáng tiếc, quá ngốc! Đến bây giờ cũng không biết ông ngoại để lại cho cô ta một khoản tài sản lớn, còn ngây ngô vì anh mà từ chối một mối lương duyên trời ban, bỏ qua cơ hội tốt gả vào hào môn, thật đúng là một kẻ ngu si."
"Đây không phải là cô ta quá ngốc, là mị lực của ông xã em quá lớn!" Người đàn ông khẽ ười, nói xong, giống như trừng phạt người phụ nữ không chuyên tâm, đột nhiên dùng sức xông vào.
2: Chị gái ghê tởm
"A. . ." Tiếng phụ nữ kêu lên lần nữa.
Lục Diệp đứng yên tại chỗ, toàn thân run dữ dội hơn, lòng như bị đâm trăm ngàn lỗ, lặp đi lặp lại, máu thịt be bét.
Chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại có tiếng thở dốc buồn nôn, cô mới tỉnh lại.
Đây không phải đối thoại, tất cả đều là thật.
Hiện thực đã cho cô một cái tát mạnh!
Lục Diệp cắn môi, đau lòng khuất nhục, phẫn nộ tuyệt vọng, hận không thể lập tức xông vào, xé rách mặt nạ của họ!
Nhưng như thế lợi cho bọn họ quá rồi.
Không phải ngày mai Lục Lăng Tuyết sẽ đi nhận phần thưởng lớn nư? Những năm cô cố gắng cũng vì ngày này, cho nên. . .
Lục Diệp hít một hơi thật sâu, lau nước mắt, lấy điện thoại ra, để chế độ quay yên lặng.
Trong phòng có âm nhạc trợ hứng, nam nữ trên giường lâm vào triền miên nóng bỏng, không cảm thấy được camera ngoài cửa đang quay hai người.
Mấy phút sau quay xong, Lục Diệp cất điện thoại, yên lặng rời khỏi, giống như chưa bao giờ tới.
Rời khỏi căn nhà của cô và Giang Văn Thăng, Lục Diệp tìm khách sạn ở gần, vốn cô và Giang Văn Thăng định xế chiều ngày mai có thể tới Vân Hải vì giúp Lục Lăng Tuyết bận lĩnh thưởng, mà lần này cô qua Mỹ cũng là vì giúp Lục Lăng Tuyết mở ra con đường diễn xuất quốc tế .
Nhìn video thân thể hai người quấn lấy nhau trong điện thoại, trong đầu không ngừng lặp lại đối thoại của họ, tim Lục Diệp như bị dao cắt, dấy lên lửa hận hừng hực, hận không thể đốt cháy tất cả!
Dùng nước lạnh rửa mặt, cô ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương, bảy năm trước cô cũng là dựa vào gương mặt xinh đẹp rung động lòng người này mà bước vào cửa giới nghệ sĩ, sau đó bằng vào thiên phú diễn xuất kinh người mà nổi danh.
Nhưng mà sau đó cô lại vì Giang Văn Thăng là lùi ra sau màn.
Từ đó tất cả kết thúc, nợ cô, nhất định phải khiến họ trả lại!
Lục Diệp nhìn mình trong gương, ánh mắt kiên định như lửa.
Lúc này điện thoại di động vang lên một tiếng, là Giang Văn Thăng gửi Wechat tới.
"Bảo bối, bữa tiệc đóng máy rất thuận lợi, trẫm lo lắng hết lòng, rất mệt mỏi, chờ em trở về đền bù tổn thất cho trẫm."
Nhìn chữ trong màn hình, Lục Diệp chỉ cảm thấy buồn nôn như gặp giòi bọ!
Nhưng vẫn trả lời một chữ: "Được."
Qua mấy giây, Giang Văn Thăng lại gửi một tin nhắn khác: "Anh đi ngủ, bảo bối, ngày mai gặp, yêu em."
Lục Diệp cũng không thèm đọc, trực tiếp kết nối điện thoại vào máy tính, chờ làm xong tất cả, chân trời đã nổi lên tia sáng.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Nam Chủ Yên Lặng Sủng Tiểu Thụ
Tổng Giám Đốc Chỉ Có Em Trong Lòng
Trêu Chọc Kẻ Điên: Tôi Bỏ Chạy
Thuần Khiết Ngoài, Đen Tối Trong
Muốn Em Hôn Bằng Miệng
Tôi Sống Lại Sau Khi Đơn Độc
Kiều Thê Quyến Rũ Đại Thiếu Gia
Trò Chơi Sinh Tồn 18+
Nữ Phụ Đào Hôn Không Thể Trốn
Hẹn Hò Với Nam Thần Cả Nước Mê
Quyền Lực Chiếm Hữu
Nữ Tổng Và Nam Sinh Trong Cấm Phòng