Tôi có thể khiến cô nổi, cũng có thể hủy hoại cô
Cô nằm ở trên giường, nhớ lời Lục Lăng Tuyết nói ông ngoại để lại cho cô một khối tài sản lớn, vì sao cô không biết chút nào?
Còn người đàn ông đính hôn với cô. . .
Rốt cuôc bọn họ còn che dấu cô bao nhiêu chuyện?
Bảy giờ tối, nghi thức trao giải phần thưởng ngôi sao lớn chính thức bắt đầu.
Vừa mới bước ra thảm đỏ khiến Lục Lăng Tuyết vẫn còn đắm chìm trong sự hưng phấn được mọi người vây quanh, nhỏ giọng hỏi người đàn ông bên cạnh: " Văn Thăng, có phải hôm nay em đặc biệt loá mắt hay không?"
"Đúng, em là người đẹp nhất đêm nay." Giang Văn Thăng dịu dàng nói, ánh mắt lại tìm một vòng theo bản năng: "Kỳ lạ, Lục Diệp đâu? Sao vẫn không gọi được cho cô ta?"
Trong mắt Lục Lăng Tuyết hiện lên chán ghét: "Sao vậy, không thấy cô ta thì nhớ ư?"
"Nào có, anh muốn hỏi xem cô ta có dò thăm được tin tức gì không." Giang Văn Thăng hơi nhíu mày, hạ giọng nói.
Lục Lăng Tuyết nghe xong, mất hứng hừ lạnh một tiếng: "Ai cần cô ta đi tìm tin tức? Anh cứ đợi thấy em cầm cúp về đi!"
Giang Văn Thăng khẽ cười, đưa ánh mắt tìm phía sân khấu.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng cũng đến bình chọn nữ chính phim truyền hình tốt nhất.
Những người ứng cử được xuất hiện trên màn hình lớn, đến phiên Lục Lăng Tuyết, cô ta tỏ vẻ kiêu ngạo, giống như công chúa đang đợi thời khắc vinh quang của mình.
Nhưng mà, một giây sau!
Gương mặt kiêu ngạo kia như gặp phải trời sập. . .
Trên màn hình lớn, cái miệng nhỏ nhắn của người phụ nữ khẽ nhếch lên, mặt ửng hồng, một đôi mắt hạnh dính đầy ham muốn, biểu cảm gọi là say mê.
Ngay sau đó, video quay lên, một người đàn ông nằm trên đang ra sức cày cấy, nguyên nhân góc độ, chỉ có thể nhìn thấy cạnh mặt của người đàn ông, nhưng Giang Văn Thăng lại nhận ra ngay, người đàn ông này chính là anh ta!
Tại sao có thể như vậy? !
Đầu óc anh ta bùng nổ, suýt thì nhảy dựng khỏi chỗ ngồi, không nhịn được gào một tiếng: "Đóng lại!"
Sắc mặt Lục Lăng Tuyết trắng bệch như tờ giấy, đã hoàn toàn ngớ ngẩn.
Lúc này, trong hội trường đã sớm ầm ĩ, vô số người lấy điện thoại di động ra, mở máy ảnh quay lại màn hình, còn có camera liên tục chụp Lục Lăng Tuyết.
Cái người phụ nữ trong video có thể nhìn ra là nữ chính Lục Lăng Tuyết.
Mà nam chính trong video, vốn không có nhận ra, nhưng khi Giang Văn Thăng đứng lên, như dã thú gầm rú, mọi người nhất thời hiểu được, người đàn ông kia. . . Rất có thể là BOSS của Lục Lăng Tuyết, cũng là em rể của cô ta, Giang Văn Thăng!
Em rể và chị vợ qua lại cũng không phải chuyện mới mẻ.
Tươi mới là Giang Văn Thăng có thể được công nhận là nam hiền quốc dân, năm đó khi anh ta cầu hôn Tiểu Ảnh Lục Diệp, đây chính là việc oanh động toàn bộ giới giải trí.
Năm đó Lục Diệp gần 19, tiền đồ vô hạn, lại vì anh ta mà lui về vị trí hậu trường. . .
Chậc chậc, không có nghĩ đến tên Giang Văn Thăng này cũng thật lợi hại, ăn sạch cả chị lẫn em!
1: Hôm nay hai người ra chuyện xấu lớn. Lục Diệp ngồi ở khán đài im lặng cười mỉa nhìn một màn vô cùng sôi nổi này. Mặc dù video chỉ chiếu ra mấy giây sau thì bị cắt đứt nhưng toàn bộ hội trường đã sôi trào, thậm chí có phóng viên không để ý bảo vệ ngăn cản, ý đồ tiến lên phỏng vấn Lục Lăng Tuyết và Giang Văn Thăng. Hôm nay hai người ra chuyện xấu lớn, bây giờ trạng thái còn thảm hại hơn cô tối hôm qua mấy trăm lần! Có lẽ khuôn mặt đó khó chịu như được chiên trong chảo dầu, hơn nữa nếu như lúc này Giang Văn Thăng mang Lục Lăng Tuyết rời chỗ thì chẳng khác nào ngầm thừa nhận video không đứng đắn kia, nhưng nếu như không rời đi? A! Chỉ sợ chờ một chút nữa sẽ có càng nhiều phóng viên và fan hâm mộ nghe tin giết tới. Quả thực giờ phút này Giang Văn Thăng và Lục Lăng Tuyết như hai con chó nhà có tang. Lục Diệp ở phía xa nhìn chăm chú vào, dưới đáy mắt cất giấu ý lạnh trả thù, một lát sau thừa dịp rối loạn đứng dậy, vừa đi ra hội trường thì điện thoại vang lên, là Giang Văn Thăng gọi tới. Cô lấy lại cảm xúc của mình và trả lời như bình thường: "Alo? Văn Sinh." "Diệp Tử, chuyện đã xảy ra, bây giờ em ở đâu? Nghe anh nói, em đừng tin cái gì hết, bây giờ em hãy lập tức tìm cách đuổi các phóng viên ở lối vào địa điểm đi, Lăng Tuyết..." "A..." Cùng với một tiếng rít vang lên, điện thoại 'cạch' một tiếng rơi xuống đất, trực tiếp tắt máy. Giang Văn Thăng lại gọi điện thoại tới nhưng vẫn tắt máy như cũ, làm thế nào cũng không gọi được, cả người hoàn toàn sụp đổ. 20 phút sau, Lục Diệp xuất hiện ở trước quầy bar của một quán rượu, để rượu và âm nhạc tạm thời phong ấn nỗi đau trong quá khứ. Đều nói uống rượu lúc tâm trạng không tốt thì rất dễ say, quả nhiên là vậy... Đầu óc cô choáng váng nặng nề, nghe thấy người xung quanh đều đang cầm điện thoại di động thảo luận vụ bê bối của tiểu hoa đán đang nổi tiếng. Trong mạng thông tin lan truyền ngày nay, không khó để tưởng tượng rằng không đến vài giờ, video không đứng đắn của Lục Lăng Tuyết sẽ càn quét Internet và sẽ nhanh chóng lên men, danh tiếng của tiên tử Băng Tuyết sẽ là một mớ hỗn độn. Trả thù thì tất nhiên là vui sướng, nhưng cũng tan nát cõi lòng. Bởi vì Giang Văn Thăng mà cô bị người đàn ông xa lạ ngủ, còn có con. Nghĩ đến đứa bé, đôi mắt mê say kia của Lục Diệp sâu thẳm như hai hồ nước, đựng đầy bị thương gọi người không đành lòng chạm vào. Nếu như con cô còn sống thì bây giờ cũng đã 5 tuổi rồi. Đáng tiếc, Giang Văn Thăng nói đứa nhỏ vừa sinh ra thì đã chết... Lục Diệp cười khổ một tiếng, uống một hơi cạn sạch chén rượu còn dư lại, rồi thong thả lắc lư đứng dậy. Đối với một cô gái độc thân uống nhiều rượu thì quán bar cũng không phải là một nơi tốt. Vẫn là về khách sạn thì tốt hơn nhiều. Lục Diệp nhấc chân muốn đi thì đột nhiên bếp phía sau quầy rượu truyền đến một tiếng vang rung động trời đất. Ầm! "Lửa cháy! Chạy mau! Lửa cháy, lửa cháy..." Kèm theo khói đặc cuồn cuộn, trong quán rượu hỗn loạn thành một mảnh, đám người lao về phía cửa ra như bầy ông vỡ tổ, chai rượu, ly thủy tinh bị ngã ầm ầm đầy đất. Từ đầu đến cuối cũng chỉ xảy ra trong chớp mắt, cả quầy rượu loạn thành một đống. Nhìn đám người thét chói tai chạy trốn ra bên ngoài, nháy mắt Lục Diệp cảm giác tỉnh rượu hơn một nửa, nhưng hai cái đùi lại không nghe sai khiến, vừa chạy chưa được hai bước đã bị người đứng phía sau va mạnh vào một cái rồi ngã xuống đất.
2: Hôm nay hai người ra chuyện xấu lớn. Miếng thủy tinh đâm vào bàn tay làm đau đớn toàn tâm, tất cả mọi người đều chạy trối chết, trước sau không ai lo lắng cô, khói đặc sau lưng cuốn theo ngọn lửa đang điên cuồng nuốt chửng tất cả. Lục Diệp quay đầu nhìn thoáng qua thì không được phép chần chờ nữa, hai tay chống xuống đất, đang muốn đứng lên thì đột nhiên cô trông thấy ở hành lang đối diện có một bé trai cực kỳ đẹp nằm cuộn tròn dưới mặt bàn, bộ dáng khoảng 4, 5 tuổi, đang run lẩy bẩy, trong con mắt đen láy còn tràn đầy hoảng sợ và đề phòng. Sao trong quán bar lại có trẻ con? Nhất định là uống nhiều sinh ra ảo giác.... Lục Diệp dùng sức lắc đầu một cái, nhìn lại lần nữa, bé trai vẫn ở đây, cậu bé đang sợ hãi khiến hàm răng run rẩy, co lại thành một đoàn nho nhỏ giống như một cái bánh bao nhỏ, mà lúc này cậu nhóc cũng phát hiện Lục Diệp, giây phút khi ánh mắt một lớn một nhỏ chạm vào nhau thì một góc mềm mại nhất dưới đáy lòng Lục Diệp giống như bị cái gì mạnh mẽ rung động. Ngọn lửa phía sau sẽ lập tức nuốt chửng đến, tình hình vô cùng nguy hiểm, một mình cô muốn chạy cũng khó khăn nhưng cô vẫn quên mình chạy tới và bế đứa trẻ vào lòng. "Cậu nhóc đừng sợ, cô sẽ bảo vệ con!"Lục Diệp ôm đứa trẻ rồi chạy ra bên ngoài. Rõ ràng vừa rồi hai cái đùi còn mềm nhũn ra, bây giờ lại có thể bước đi như bay, có lẽ ở trước mặt cái chết nên tiềm lực của con người là vô tận. Lúc này, trong lối đi an toàn đã không còn người nào, Lục Diệp ôm đứa trẻ chạy thở không ra hơi nhưng cũng không dám dừng lại nghỉ một bước, quá bar đã thành một biển lửa, ngọn lửa và nhiệt đột cao có thể đốt người thành tro bụi bất cứ lúc nào, cô bị sặc khói không mở nổi mắt, một lớn một nhỏ ho dữ dội. Giờ phút này trong đầu Lục Diệp chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, chính là mang theo bánh bao nhỏ còn sống chạy thoát! Nhưng mà ông trời luôn thích trêu đùa con người, ngay khi đến gần lối ra phía trước thì chân của Lục Diệp bị trượt và té mạnh xuống đất. Khi cơ thể chạm đất trong nháy mắt, cô cố gắng dùng khuỷu tay chống lên để vật nhỏ trong tay cô bình yên vô sự, nhưng hình như cánh tay Lục Diệp bị gãy xương và cơn đau nghiêm trọng đến mức không thể đứng dậy được.
Cứu người. Biển lửa có thể phá tan cửa sắt và có thể nuốt chửng tất cả vào bất cứ lúc nào, và trước mặt cái chết Lục Diệp không có thời gian do dự. "Anh bạn nhỏ, hãy nghe cô nói, lối ra ở ngay phía trước, con chạy mau đi, đi ra ngoài liền có thể nhìn thấy ba mẹ con, chạy mau!" Bánh bao nhỏ từ dưới đất bò dậy nhưng không chạy mà dùng sức lôi kéo cô, vừa lôi kéo vừa kêu lên "Ô ô", trong con mắt đen nhánh hoảng giống như một con thú nhỏ, nước mắt lấp lánh khiến người ta cảm thấy đau lòng. Không biết tại sao nhìn đứa bé này cố gắng kéo mình dậy thì trái tim cô vô cùng đau đớn, đau đến sắp ngạt thở. Khóe mắt chảy xuống ấm áp từ khi nào không biết, trước khi chết có thể cứu được một bánh bao nhỏ hiểu chuyện như thế thì hình như cũng không tệ lắm. Lục Diệp cười kéo tay nhỏ của đứa bé ra, nói: "Là đàn ông con trai thì đứng chần chừ, mau đi ra, con đi ra ngoài trước lại tìm người tới cứu cô, đinhanh!" Cô đã nói như vậy nhưng bánh bao nhỏ vẫn còn hơi do dự, Lục Diệp trực tiếp đẩy cậu nhóc ra: "Đi gọi người đi, gọi người tới cứu cô! Muộn rồi thì sẽ không còn gặp lại cô nữa.” Nghe được câu này, đôi mắt đen của bánh bao nhỏ lóe lên một nỗi hoảng sợ to lớn, sau đó quay đầu lại chạy, cơ thể nho nhỏ nhưng lại chạy rất nhanh, nhưng chạy nhanh thế nào thì cũng chỉ là một đứa bé, làm sao nhanh hơn được ngọn lửa hừng hực vô tình. Ngọn lửa phản chiếu khuôn mặt xinh đẹp rung động lòng người của cô gái, đôi mắt kia trong veo và rạng rỡ, trong suốt như mặt biển phản chiếu sao trời, xinh đẹp nhưng cũng chứa đựng đầy bi thương vô tận... Giang Văn Thăng và Lục Lăng Tuyết làm nhiều chuyện tổn thương cô như vậy, chẳng lẽ cô trả thù một chút nho nhỏ cũng không được ư? Tại sao phải trừng phạt cô như vậy? "Khụ khụ khụ..." Lục Diệp bị khói sặc đến ho khan dữ dội, cô không muốn chết, cô còn chưa trả thù xong, giấc mộng của cô còn chưa được thực hiện, sao cô có thể chết được? Cho dù dùng bàn tay dính đầy máu tươi bò ra thì cô cũng muốn bò ra ngoài! ... Cùng lúc đó, bên ngoài quán bar, Chiến Vân Kỳ đang không để ý đến đám người ngăn cản mà liều mạng muốn xông vào biển lửa. "Đám khốn nạn các anh, đều mẹ nó buông tay ra cho tôi, Hữu Hữu còn ở bên trong đấy, tôi muốn đi cứu Hữu Hữ, đừng cản tôi, buông ra!" "Vân thiếu, anh bình tĩnh một chút, lửa cháy lớn như vậy, anh hoàn toàn không thể vào được, anh đi vào thì cũng chỉ tìm cái chết vô nghĩa, nhất định anh phải tỉnh táo..." "Đúng vậy, Vân thiếu, anh bình tĩnh một chút!" "Nhanh cút đi!Đều buông tay ra cho tôi, ai không buông tay, ông đây liền lấy mạng hắn!" Chiêu Vân Kỳ vừa dứt lời thì một siêu xe Bugatti màu đen thuần khiết chạy thẳng qua đám đông rồi dừng lại trước mặt cậu ta, một người đàn ông có dung mạo kinh ngườimặc âu phục phẳng phiu bước từ trên xe xuống, nhưng khuôn mặt anh ta lại lạnh lùng và dường như muốn giết tất cả mọi người. "Hữu Hữu đâu?" Chiến Đình Kiêu vừa xuất hiện, cảm giác áp lực mạnh mẽ và cơn gió lạnh làm mọi người sợ hãi phải tản ra ngay lập tức, ông chủ quán bar, quản lý còn có anh em của Chiến Vân Kỳ đến chơi đều nơm nớp lo sợ thối lui ra hai bên, hai chân mỗi đều đều nhũn ra và ướt đẫm mồ hôi, nét mặt như tai vạ đến nơi rồi. "Chú út..." Chiến Vân Kỳ 'bộp' một tiếng quỳ xuống, còn chưa đợi nói câu tiếp theo ra khỏi miệng đã bị Chiến Đình Kiêu nhấc chân đạp một cái trúng ngay ngực. Âm thanh xương vỡ vụn làm người khác tê hết cả da đầu, tất cả mọi người ở hiện trường đều run một cái. Thấy chú ruột quay người chạy về phía đám cháy thì Chiến Vân Kỳ vội vàng bò từ dưới đất dậy đuổi theo bắt lấy cánh tay Chiến Đình Kiêu. "Chú út, chú đừng đi, muốn đi cũng là cháu đi, là cháu hại Hữu Hữu..." "Cút!" Giờ phút này Chiến Đình Kiêu giống như một con sư tử đang tức giận, hai mắt đỏ bừng trực tiếp khiêng Chiến Vân Kỳ qua vai rồi ném xuống đất, sau đó tức giận chạy như điênvề phía đám cháy. Chiến Vân Kỳ nằm rạp trên mặt đất không dậy nổi, xương cốt toàn thân như bị vỡ thành từng mảnh, chỉ có thể tuyệt vọng ngửa đầu lên, con mắt đỏ bừng nhìn bóng lưng Chiến Đình Kiêu chạy tới đám cháy, vô cùng tự trách, cậu thực sự không nên mang Hữu Hữu đến quán bar vì có việc gấp phải giải quyết. Bây giờ Hữu Hữu xảy ra chuyện, còn kéo theo cả chú út... Trái tim Chiến Vân Kỳ đang như tro nguội thì thấy Chiến Đình Kiêu sắp xông vào biển lửa lại đột nhiên dừng bước. Tình huống gì vậy? "Là tiểu... tiểu thiếu gia!!!"Ông chủ quán bar đứng ở một bên vừa lúc có thể thấy rõ tình huống. Chiến Vân Kỳ vừa nghe là Hữu Hữu thì lúc này mới kích động khóc lên. Tất cả mọi người đều có nét mặt sống sót sau tại nạn. Chiến Đình Kiêu càng như hồn phách trở lại rồi, dùng tay kéo đứa bé vào trong ngực. "Hữu Hữu..."
1: Sao lại là cô ấy. Anh thật sự không thể tin được, Hữu Hữu nhỏ như vậy, sao một mình nó có thể sống sót chạy từ trong đám cháy ra, hơn nữa lông tóc còn không hao tổn gì! Chiến Đình Kiêu ôm chặt con trai, giống như nếu buông lỏng ra một chút thì Hữu Hữu sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh một lần nữa, anh muốn ôm đứa nhỏ rời khỏi đám cháy nhưng Hữu Hữu lại đạp loạn trong lồng ngực anh, trong cổ họng phát ra tiếng gào 'Ô ơ', ánh mắt lo lắng và bồn chồn dùngngón tay nhỏ chỉ đến phía lối đi. Nhìn phản ứng của con trai thì Chiến Đình Kiêu cau mày lại, nhìn về phía ngón tay con trai chỉ, nơi đó đã thành một biển lửa. Anh hơi chần chừ mấy giây rồi nói với con trai: "Xin lỗi, lửa lớn quá, ba không vào được, chẳng mấy chốc lính cứu hỏa sẽ đến, họ sẽ cứu người." Bánh bao nhỏ nghe Chiến Đình Kiêu nói vậy thì không yên tĩnh mà ngược lại càng trở nên nôn nóng hơn, dùng cả tay và chân điên cuồng muốn tránh thoát khỏi lồng ngực anh, và đồng thời phát ra tiếng gào thét như một con thú nhỏ đang tức giận. Hữu Hữu mắc chứng tự kỷ từ nhỏ, rất khó kiểm soát khi bị tức giận nhưng chưa bao giờ dữ dội đến thế... Chiến Đình Kiêu lại nhìn về phía biển lửa, ánh mắt sâu thẳm, ấn đường nhăn càng sâu, nhưng mà chỉ dừng lại chốc lát rồi thu tầm mắt lại, sau đó bắt lấy tay chân Hữu Hữu, muốn dùng cách ép buộc để ôm đứa nhỏ đi, nhưng mà anh vừa đi hai bước thì đột nhiên trên vai truyền đến một trận đau đớn. Chiến Đình Kiêu cúi đầu nhìn lại thì thấy Hữu Hữu đăng lắc cơ thể nhỏ bé, dùng răng cắn chặt anh, khuôn mặt nhỏ nhắn dữ tợn, từng tia máu thấm qua âu phục làm người ta ngẩn ra. Thấy cảnh này Chiến Vân Kỳ cũng ngu hết cả người, cho dù bình thường Hữu Hữ không nghe lời nhưng cũng chưa từng làm ai bị thương, đừng nói chi là cắn ba ba Diêm La mặt lạnh của nó! Chẳng lẽ đứa nhỏ bị dọa hỏng đầu óc rồi? Chiến Vân Kỳ đang lẩm bẩm thì đã thấy chú ruột đặt Hữu Hữu trên mặt đất rồi xông vào biển lửa. "Chú út..." Chẳng lẽ hỏng đầu óc cũng bị truyền nhiễn, Hữu Hữu đã ra rồi mà chú cậu còn chạy vào làm gì?! Chiến Vân Kỳ gấp đến mức hận không thể lấy đầu đập đất, sau khi bị người bên cạnh đỡ lên thì tranh thủ thời gian ôm Hữu Hữu lại để tránh phát sinh ra cái yêu thiêu thân gì. Lúc này, những người lính cứu hỏa nhận được báo động đã nhanh chóng chạy vào đám cháy để cứu người. Hữu Hữu vô cùng lo lắng nhìn về phía biến lửa... Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trái tim của mọi người đều tan vỡ. Năm phút sau, khi Chiến Đình Kiêu ôm một cô gái chạy ra biển lửa như thần thoại thì trên mặt mỗi người đều lộ ra biểu tình vô cùng khiếp sợ. Thì ra Chiến Đình Kiêu phấn đấu quên mình xông vào biển lửa vì để cứu một cô gái? Không phải nghe đồn thái tử gia chưa từng gần nữ sắc sao? Cô gái này là ai? So với mọi người, thìthậm chí Chiến Vân Kỳ còn nhiều nghi ngờ hơn, cậu chính là cháu ruột của Chiến Đình Kiêu! Chỉ là câu hỏi này được giải quyết ngay sau khi thấy biểu cảm nhẹ nhõm của Hữu Hữu. Xem ra là cô gái này cứu Hữu Hữu. Cạc cạc! Chẳng lẽ ngọn lửa này là một chuyện do người khác làm ra bởi vẻ đẹp tuyệt trần của chú mình? Rốt cuộc, loại chuyện này không phải là lần đầu tiên. Nếu như đúng thì cô gái này thật sự là người liều nhất mà cậu từng gặp! Bệnh viện nhân dân đệ nhất của thành phố Vân Hải. Khi Lục Diệp tỉnh lại thì đã là buổi sáng ngày hôm sau. Vừa mở mắt ra liền thấy một người đàn ông ngồi trên ghế bên cửa sổ ở đối diện. Hai chân thon dài đan chéo vào nhau một cách tự nhiên, hai tay đặt trên chân và bộ đồ phù hợp với đường viền vai rộng và eo thon. Các nút trên áo sơ mi trắng được gài lại gọn gàng và ánh sáng ban mai phản chiếu sự kiên trì cường tráng của anh ta, nhưng lại không thể cảm nhận được chút nhiệt độ nào, cơ thể anh ta dường như được bao phủ bởi một lớp băng muôn đời không tan, lạnh lùng kiêu ngạo giống như một ông vua đứng cao cao tại thượng. Người đàn ông giống như cảm nhận được tầm mắt của cô, đột nhiên nâng đôi mắt sâu thẳm lên, ánh mắt lạnh lùng bắn thẳng về phía cô. Lục Diệp theo bản năng rùng mình một cái, không thể suy nghĩ quá nhiều, sắc mặt lo lắng hỏi: "Xin hỏi là anh đã cứu tôi sao? Ở đám cháy anh có thấy một đứa bé trai không? Lớn khoảng 4,5 tuổi, nhìn rất được, hình nhưnó bị tách khỏi ba mẹ, một mình, nho nhỏ một cái."
2: Sao lại là cô ấy. Không biết bánh bao nhỏ có chạy đi không, có tìm dược ba mẹ không, Lục Diệp đang rất sốt ruột. Nhìn cô gấp đến mức như mèo con bị lửa đốt cái đuôi thì ánh mắt người đàn ông càng sâu thẳm hơn, lập tức dùng ánh mắt chuyển qua bên cạnh cô, giọng nói vang lên lạnh lùng như con người anh ta vậy, nhưng lại cực kỳ dễ nghe: "Hữu Hữu rất khỏe." Lục Diệp vội vàng nhìn theo ánh mắt của anh ta thì thấy cậu nhóc trắng trẻo mềm mại đã được tắm rửa và đang nằm ngủ trên chiếc giường nhỏ của, trên mu bàn tay còm cắm kim tiêm để truyền nước biển. Tối hôm qua vội vã chạy trối chết nên không cẩn thận nhìn, thì ra bánh bao nhỏ này lớn lên đẹp mắt như vậy, phấn điêu ngọc trác, lông mi dày vừa cong vừa dài, nhìn như một con búp bê. "Là nó, chính là nó!Nó gọi Hữu Hữu sao?" "Ừm." Lục Diệp thở dài một hơi, trên mặt lộ ra một nụ cười yên tâm giống như nắng ấm làm tan rã băng tuyết trong tiết lạnh mùa xuân, sưởi ấm vào trái tim con người. Cô tỉ mỉ ngắm nghía bánh bao nhỏ, càng nhìn lại càng thích, nhịn không được muốn chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn non mịn của bé, lại sợ đánh thức bé, nên đành thu tay về. “Anh là gì của bé con này?”. Lục Diệp lần nữa nhìn về phía người đàn ông khí thế vô cùng lạnh lùng đối diện. Vừa nói ra lời, cô liền cảm thấy mình thật không có não. Một lớn một nhỏ này chính là được khắc ra từ một khuôn có được không ? nhất định là cha con ruột. Quả nhiên, người đàn ông lạnh lùng đáp: “Ba.”. “Này, tiểu mỹ nữ, cô tỉnh rồi, tôi chính là anh Vân đẹp trai nhất, mê người nhất của Hữu Hữu.”. Một gương mặt lớn đột ngột xuất hiện trước mắt, Lục Diệp sợ tới mức theo bản năng lùi về phía sau, sau khi nhìn rõ gương mặt người đàn ông, cô sợ ngây người. “Chiến... Chiến Vân Kỳ?”. Cháu đích tôn của tập đoàn Chiến thị, đại boss của Tinh Diệu Entertainment, bởi vì ngoại hình xuất sắc cùng tính cách phong lưu mà vô số lần xuất hiện trên tạp trí và các trang web lớn, thậm chí số lần lên hot còn nhiều hơn cả minh tinh. Cô không thể không nhận ra gương mặt này được. Nhưng điều này cũng không dọa được cô mà quan trọng, Chiến Vân Kỳ chính là anh trai của Hữu Hữu. Vậy người trước mặt này chẳng phải là chú út của hắn... Chiến Đình Kiêu hay sao? Trời ạ... Ba chữ này cứ như một quả bom hạng nặng nổ tung trong đầu Lục Diệp, khiến cho cả người cô đều mơ hồ, trợn mắt há mồm. “Tôi từng nói qua rồi, chú út của tôi coi như là thái tử gia của thủ đô, cho dù chú ấy chẳng khác gì ông vua không ngai vàng của thủ đô, cô cũng không cần biểu hiện khoa trương đến vậy chứ?”. Chiến Vân Kỳ vẫn biết tự lượng sức mình, cô gái này giờ phút này hồn vía lơ lửng trên mây tuyệt đối không phải bởi vì hắn. Bình thường những lúc có Chiến Đình Kiêu, hắn sec chẳng là gì cả. “Cái đó... Xin lỗi nha, tôi chỉ là không nghĩ tới mình lại có ngày may mắn gặp được Đại Vân Hải thái tử gia nên có chút quá hưng phấn, quá khẩn trương.”. Diệp Lục âm thầm lau vệt mồ hôi, chột dạ phát khóc, nhưng dù có khóc cũng phải diễn xong vở kịch này.
Gả cho tôi. Ni mã, cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp? Cái gì gọi là dẫm phải phân chó? Chiến Đình Kiêu này không phải là người năm năm trước cô từ chối kết hôn sao? Chỉ là hai người chưa bao giờ gặp mặt, nhìn phản ứng của Chiến Đình Kiêu có lẽ là không nhận ra cô. Lục Diệp hiện tại chỉ hận không thể mượn tám cái chân mà chạy trốn. Nghe nói năm đó lúc cô từ chối kết hôn, Chiến Đình Kiêu đúng lsuc gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Thử nghĩ một chút, một người đàn ông vô cùng cao quý, cơ thể đã bị thương nặng do tai nạn, mặt mũi lại cũng mất hết, có thể không mang thù sao? Nếu như hắn phát hiện ra người phụ nữ năm xưa từ chối hắn chính là cô, ha ha... Chỉ sợ chính mình chết như thế nào cô cũng không biết. “Chỉ là nhìn thấy chú út của tôi ở ngoài đời mà cô kích động vậy sao? Nếu tôi nói cho cô biết... Tối hôm qua là chú út của tôi đích thân vọt vào đám cháy cứu cô ra thì cô có ngạc nhiên không, có kích thích không?”. Chiến Vân Kỳ dùng một đôi mắt đào hoa có sức sát thương mạnh nhìn cô, thật giống như đại anh hùng xông vào cứu cô chính là hắn. Tối hôm qua lửa cháy dữ dội như vậy, thế nhưng Chiến Đình Kiêu lại vọt vào đám cháy cứu cô? Lắc lắc đầu. Có phải lỗ tai cô có vấn đề rồi không? Lục Diệp cả thấy không thể nào tin nổi, dưới ánh mắt mãnh liệt chờ mong chăm chú nhìn của Chiến Vân Kỳ, cô lắp bắp trả lời: “Kinh... kinh hỉ.”. (*) (*) kinh hỉ: ngạc nhiên + vui mừng. Sau đó nhanh chóng bình ổn tâm trạng, cố làm ra vẻ gặp được vận may lớn, chỉ là người qua đường lại được thái tử gia cứu mạng, đối với ân nhân cứu mạng lòng đầy cảm kích: “Cảm ơn anh, Chiến tiên sinh, thật sự không nghĩ tới anh đã cứu mạng tôi, thực sự phải cố gắng cảm ơn anh.”. Lục Diệp tự giác lấy ra toàn bộ kĩ thuật diễn, chỉ thiếu nhỏ hai giọt nước mắt chứng tỏ độ trân thành mà thôi. Vậy mà Chiến Đình Kiêu vẫn thờ ơ? Hơn nữa trên mặt cũng không có biểu cảm nào cả. Được rồi, đại boss bình thường vừa cao ngạo vừa lạnh lùng. “Làm thé nào cảm ơn?”. Chiến Đình Kiêu đang đánh giá cô, đột nhiên mở miệng. Ơ? Bình thường không phải đều nói không cần cảm ơn linh tinh gì đó sao? Sao hắn không theo kịch bản vậy? Lục Diệp ngơ ngác, “Tôi tôi tôi...”. Tôi nửa ngày. Nói dùng tiền cảm ơn? Nói chuyện tiền bạc với thần tài chỉ sợ bị cả đống tiền lớn đè bẹp. Hay nói làm trâu làm ngựa? Nhưng cô làm gì có khả năng đó chứ. “Hay là... Tôi làm cho anh một bằng khen nhé? Viết là trong lửa cứu người, anh dũng quả cảm.”. Chủ yếu là ánh mắt Chiến Đình Kiêu có tính xâm lược quá cao, Lục Diệp bị hắn nhìn đến căng thẳng, hơi rụt đầu, buột miệng thốt ra. “Phốc... Ha ha ha...”. Chiến Vân Kỳ ôm bụng, cười đến run rẩy. “Làm bằng khen cho chú út của tôi? Thật mệt cho cô nghĩ ra ý tưởng này. Cô là muốn khiến tôi cười chết rồi thừa hưởng lượng lớn hoa bối của tôi sao? Lục Diệp lúng túng gãi gãi đầu, ăn ngay nói thật, “Chủ yếu là chú của anh muốn tiền có tiền, muốn người có người, cái gì cũng không thiếu, tôi thực sự không nghĩ ra được cách nào để cảm ơn cả. “Kỳ thật cô cũng...”. Không cần cảm ơn, Chiến Vân Kỳ vốn nghĩ nói vậy, dù sao cô gái này cũng cứu Hữu Hữu, nhưng hắn mới nói một nửa đã bị cắt ngang. “Gả cho tôi.”. Mặt Chiến Đình Kiêu vẫn không cảm xúc như cũ. Diệp Lục giống như lạc vào cõi mộng, ba giây đồng hồ cũng không lấy lại tinh thần.
1: Chiến Vân Kỳ cũng là một mặt mộng mị, đại não giống như bị chập mạch.“Chú út, chú làm gì vậy? Không phải muốn cô gái này lấy thân báo đáp đó chứ?”. Có quỷ mới tin chú út của hắn sắp ba mươi vẫn chưa để ý cô gái nào, lúc này mới gặp lần đầu đã muốn cưới người ta. Đùa gì vậy? Chiến Vân Kì có chết cũng không tin, nhưng mà… “Chính là ý này.”.Chiến Đình Kiêu không nói khiến người ta kinh ngạc đến chết không thôi. Lục Diệp lấy một tâm tình cực kì mơ hồ nhìn vị đại boss lạnh lùng trước mặt này, cười đến so với khóc còn khó coi hơn. Không phải năm năm trước cô từ chối kết hôn với hắn một lần rồi sao?Liệu có phải hắn phát hiện ra điều gì rồi không? Không đúng không đúng… Giống như có chỗ nào đó không đúng… Đôi mắt Lục Diệp đột nhiên sáng lên, nhìn Chiến Đình Kiêu hợp tình hợp lí nói, “Chiến tiên sinh, có chuyện này tôi nghĩ cần nhắc nhở anh một chút, anh cứu tôi một mạng xác thực không sai, nhưng tôi cũng đã cứu con trai anh một mạng mà, cho nên chúng ta hòa nhau.”. Ha haha, cô làm sao lại suýt nữa quên mất chuyện quan trọng như vậy mà chỉ lo căng thẳng chứ. Một bên Chiến Vân Kỳ cũng hoàn toàn đồng ý, cách nói này tuyệt đối không sai. Ngay tại lúc hai người cùng chung ý tưởng, khi Lục Diệp mừng thầm, Chiến Đình Kiêu mở miệng: “Nó là nó, tôi là tôi.”. Đây là loại giải thích gì vậy ? Lục Diệp lần thứ hai lạc vào mộng, mạnh mẽ cãi lại, “Nhưng bánh bao nhỏ là con trai anh mà”. “Ừ.”. Chiến Đình Kiêu hơi gật đầu, tỏ vẻ khẳng định. “Là tôi cứu nó...”. “Nó còn sống.”. Lúc này không chỉ có Lục Diệp, ngay cả Chiến Vân Kỳ cũng bị loại lí luận khác thường này đánh bại hoàn toàn, hắn thử cố gắng hiểu, “Cho nên... Chú út, ý của chú là, cô gái này cứu Hữu Hữu, chó nên muốn Hữu Hữu báo đáp cô ấy. Nhưng chú cứu cô ấy, cho nên cô ấy phải lấy thân báo đáp chú. Là ý này sao?”. “Có thể nói như vậy.”. Chiến Đình Kiêu hơi suy nghĩ, sau đó gật đầu, thật giống như cách nói này hoàn toàn hợp lí hợp tình, không có chỗ nào không phù hợp cả. Có thể ngụy biện đến mức này chính là lần đầu tiên cô gặp được. Lục Diệp trong lòng phiền muộn vô cùng, người này chính là đùa bỡn cô trắng trợn. Lẽ nào Chiến Đình Kiêu thực sự nhận ra cô sao? Không đến mức đó chứ? Lúc đó nhà họ Chiến muốn có ảnh chụp của cô, cô cố ý trang điểm rất đậm, huống hồ bây giờ cô đã thay đổi (phẫu thuật), cho dù Chiến Đình Kiêu phái người đi điều tra gốc gác của cô, cũng đâu thể nhanh như vậy…. Lục Diệp ổn định lại tinh thần, tuyệt đối không thể tự mình rối loạn đội hình trước tiên. “Boss đại nhân đừng đùa kiểu này mà, anh là thái tử gia cao cao tại thượng của Vân Hải thị, tôi chẳng qua chỉ là một diễn viên nhỏ thôi, hai chúng ta thân phận khác nhau.”. “Không sao, tôi sẽ biến em thành siêu sao.”. Chiến Đình Kiêu không đổi sắc mặt. “Khụ khụ khụ…”. Lục Diệp suýt chút nữa bị nước bọt của mình làm sặc chết, nhưng nghe được hai chữ “siêu sao này”, cô thật ra có chút động lòng.
2: Nhưng không tìm đường chết sẽ không phải chết. “Thật ra tôi cảm thấy chủ yếu chính là… Hai chúng ta tính hướng khác nhau, tôi thích phụ nữ.”. Lúc cô nói xong câu này, khuôn mặt lạnh lùng vạn năm không thay đổi của đại boss rốt cuộc có chút biến hóa. Lục Diệp đang mừng thầm… Chiến Đình Kiêu: “Tôi không ngại.”. Ni mã, tôi để ý! Tôi để ý! Tôi để ý! Lần này Lục Diệp thật sự bị chọc cho xù lông, suýt chút nữa thì hét lên, nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc cô nghĩ ra được một lí do không chê vào đâu được. Cô làm bộ ngượng ngùng một chút, mới nơm nớp lo sợ mở miệng: “Nhưng mà… tôi không muốn làm mẹ kế.”. Nói xong câu này, nhiệt độ trong phòng nháy mắt rơi xuống không độ. Sau đó, không khí yên tĩnh tới mức ngay cả cây kim rớt trên mặt đất đều có thể nghe thấy… Ngay cả Chiến Vân Kỳ cũng không nhịn được rùng mình một cái. Chỉ thấy vị đại boss mặt lạnh đến đóng băng nào đó chậm rãi từ ghế đứng lên, hai chân thon dài bước từng bước đến gần Lục Diệp. “Vân Kỳ, mang Hữu Hữu ra ngoài đi.”. “A? Chú út, chú định làm gì? Giết người là phạm pháp đó.”. Chiến Đình Kiêu đùng đôi mắt có tính xâm lược nhìn Lục Diệp, ung dung thong thả mà chỉnh lại cổ tay áo. “Không muốn làm mẹ kế, có thể trước tiên làm mẹ ruột.”. Nhìn gương mặt đối phương vô cùng âm trầm đáng sợ, lại thêm ánh mắt muốn ăn thịt mình, Lục Diệp sợ đến mức suýt nữa quay đầu lại kéo bánh bao nhỏ ra làm bia đỡ đạn cho mình, nhưng mà nhìn bộ dạng đứa bé ngủ ngon lành, cô lại không nhẫn tâm. Cô nhanh trí, chắp tay trước ngực. “Boss đại nhân, tôi sai rồi, tôi chỉ đang đùa với anh một chút thôi, anh đừng tức giận. Anh uy vũ sáng suốt, Hữu Hữu lại thông minh đáng yêu như vậy, có thể làm mẹ kế của nó chính là phúc támđời của tôi.”. Chiến Vân Kỳ đang muốn đi ôm Hữu Hữu nghe được khóe miệng co giật, cô gái này thật là có tiền đồ, rất có tố chất làm diễn viên. Đại khái là xét thấy thái độ nhận sai của cô tương đối tốt, Chiến Đình Kiêu cũng không tiếp tục truy cứu tiếp nữa, giơ tay nhìn đồng hồ. Chiến Vân Kỳ lúc này mới nhớ tới suýt chút nữa thì làm chậm trễ chuyện lớn rồi, nhỏ giọng nhắc nhở: “Chú út, trưa nay chú có cuộc họp vô cùng quan trọng…”. Hắn đây hoàn toàn chính là mã hậu pháo. Chiến Đình Kiêu buông tay, liếc nhìn bé con còn đang ngủ say, thoáng chần chờ, mấy giây sau mới mở miệng, ngữ khí nghiêm túc nói: “Chăm sóc tốt cho Hữu Hữu.”.