Chương 102
Lời vừa ra khỏi miệng, Hạ Hầu Khâm liền hận không thể cắn rách lưỡi mình. Rõ ràng là muốn đến thổ lộ, nhưng vi sao bây giờ lại thành hỏi thăm khách khí như vậy?
"Ách, cám ơn, em vẫn khỏe.Anh họ, anh ở đây chờ em có việc gì cần nói sao?"
Nam Sơ Hạ nhìn nam nhân 1 bộ luống cuống bèn khơi mào câu chuyện.
"Cái kia, cái kia, cái kia... anh..À, em có cần anh giúp đỡ gì không?"
Hạ Hầu Khâm hận không thể dem hắn treo lên cho cá ăn, bao dũng khí biến đâu cả rồi?
"Hả? Cám ơn anh, em không có cần trợ giúp. À.. em sắp muộn giờ học rồi, em muốn thay quần áo. Hẹn gặp lại anh sau nha "
Nói xong Nam Sơ Hạ hướng phòng thay đồ mà bước vào, bỏ lại 1 thân ảnh đang đứng chôn chân dưới đất. Sao lại thành ra như vậy, rõ ràng hắn đã tập dợt bao nhiêu lần rồi mà sao khi đứng trước Sơ Hạ chẳng nói được 1 câu có nghĩa ? Đánh liều, quyết tâm hôm nay phải tỏ rõ tâm ý cho cô biết, Hạ Hầu KHâm tính toán hiện tại chỉ có cô và hắn.. Chi bằng đánh liều 1 trận. Sau khi nghĩ ngợi, hắn nhìn đông ngó tây cảm thấy không có dấu hiệu bất thường bèn rón rén lẻn vào nơ Nam Sơ Hạ đang thay đồ...
Phiên ngoại thời sinh viên tt
Hạ Hầu Khâm đứng ở cửa phòng thay đồ dành cho nữ, không ngừng trấn an bản thân lấy dũng khí đi vào. Đột nhiên, ánh mắt hắn thoáng đảo qua khe hở khiêm tốn, hắn thấy được trên ghế dài một cái quần lót chữ T cùng chiếc Lace bra trên đó.
Liếc mắt không thấy Nam Sơ Hạ đoán thầm cô đã đi tắm rửa, Hạ Hầu Khâm đánh liều nhảy vọt vào trong, trước tiên cầm lấy nội y của Sơ Hạ đưa lên mũi ngửi ngửi, chán chê hắn lại giơ mấy thứ đồ lót ấy lên xem xét, rồi chẳng biết nghĩ ngợi điều gì lại phá lên cười, rồi lại ngửi hương vị chỉ thuộc về riêng cô ..
" Thật thơm"
Hắn cơ hồ khó nhịn thốt lên, Hạ Hầu Khâm ác ý đem quần lót chữ T nhét trong túi quần, trong quần Jeans cò lồ lộ nếp vải gấp.
Đột nhiên, Hạ Hầu Khâm bên ngoài vọng lại tiếng nói của đám nữ sinh, hắn hơi chột dạ, dưới tình huống này nếu như bị phát hiện chưa nói đến mất hết mặt mũi. Tệ hại hắn hắn sẽ bị người ta cho là tên dâm tặc chuyên đi trộm cắp nội y con gái... Làm sao đây? Tiếng bước chân ngoài kia càng lúc càng gần, trên trán hán cấp tốc đổ mồ hôi lạnh, đột nhiên phát hiện trước mắt có một lối thoát hiểm nếu miễn cưỡng cũng chui lọt... Tình huống khẩn cấp, không cho phép hắn nghĩ nhiều, Hạ Hầu Khâm vội vã vứt bỏ Lace bra trong tay xuống, lắc mình trốn đi...
"...."
Bên ngoài Hạ Hầu Khâm nghe 2 nữ sinh nói chuyện phiếm, trong lòng càng thêm sốt sắng, cầu nguyện vạn nhất đừng phát hiện ra hắn, nếu không có nhảy xuống sông Hoàng hà cũng rửa không sạch nhục nhã ? Nhưng mà không gian tù túng, nơi hắn ẩn náo cũng chỉ là góc tủ để đồ cá nhân không gian hạn chế, tiếng bước chân của 2 cô gái kia càng lúc càng gần, làm trái tim hắn cơ hồ suýt nhảy khỏi lồng ngực...