Chương 103
Hắn như nín thở khi 2 nữ sinh kia tiến lại tủ lấy đồ, nhưng trời không phụ lòng người, bọn họ sau khi lấy được vật dụng cần thiết, cẩn thận khóa tủ lại sau đó nhanh chóng rời đi. Cứ như ăn trộm trốn được chủ nhà, Hạ Hầu Khâm trút hơi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau đi mồ hôi đầm đìa trên trán. Chưa kịp định thần thì bên trong phòng thay quần áo truyền đến tiếng hát thanh thảnh của nữ nhân, đúng là chuyện này chưa qua việc kia liền đến. Nam Sơ Hạ từ trong phòng thay đồ bước ra... Giữa lúc ấy Hạ Hầu Khâm lại hối hận việc hôm nay tìm đến cô thổ lộ tình cảm, lần nửa trốn vào góc tủ, chờ cô đi ra ngoài hắn sau đó bèn lén lút lẻn đi..
"..."
Nam Sơ Hạ bước ra từ phòng thay đồ, trên người quấn quanh 1 cái khăn tắm, miệng vẫn luyên thuyên cất tiếng hát, Bộ ngực sữa no đủ theo bước chân lại đẩy đà lay động...
" Chết thật" từ trong góc khuất, hắn nhìn thấy một màn này kinh diễm khó nhịn nuốt xuống ngụm nước bọt.
"🎵🎶🎶 Truyền thái y đi.. em đẹp như bức tranh điêu thuyền..🎶🎶."
Nam Sơ Hạ vẫn đáng yêu hát bài hát mình yêu thích, đi tới trước cửa tủ đem khăn tắm cởi bỏ, tinh tế lau đi thân thể còn ướt nước. Thật lớn nha Thật đáng yêụ.. Hạ Hầu Khâm tiếp tục trộm ngắm, khoảng cách gần trong không gian nhỏ hẹp giúp hắn thấy được hết thảy đường cong tuyệt mỹ cùng dáng dấp chết người của Nam Sơ Hạ. 2 con thỏ trắng trước ngực theo động tác của cô mà không ngừng rung rẩy. Rất kích thích Đẹp quá Thật muốn liếm một ngụm a Hạ Hầu Khâm xem cảnh đẹp, nhịn không được cả người nóng lên, máu toàn thân giống như đang dồn về một chỗ..
; Phiên ngoại thời sinh viên
" $#... $##"
Hạ Hầu Khâm bởi vì thật sự rất kích động, quên bản thân đang ẩn náo, không may động tác gấp gáp làm rơi một món đồ, âm thanh sắc nhọn đánh thẳng vào lý trí hắn.
"A "
Nam Sơ Hạ đột nhiên nghe thấy tiếng động, kinh hoảng nhìn quanh thấy chẳng có ai bèn trộm nghĩ chẳng lẽ trong này có chuột? Nam Sơ Hạ nơm nớp lo sợ dùng khăn tắm gắt gao bọc bản thân, một mặt sợ hãi, cô sợ nhất con chuột a Hơn nửa thanh âm vang lên lớn như vậy chắc con chuột sẽ rất to, càng nghĩ càng sợ, cô phải làm sao đây?
Đúng lúc này, Nam Sơ Hạ phảng phất nhìn thấy trong góc khuất có gì đó giống như là vạt áo sơ mi. Nhìn màu sắc nhớ không lầm thì chiếc áo này lúc nãy Hạ Hầu Khâm đã mặc? 1 Nam Sơ Hạ như hiểu ra vấn đề thật sự là có 1 con chuột đang trốn trong kẹt tủ Chờ xem cô xử lý ntn?
Đã biết không có con chuột, Nam Sơ Hạ cũng không sợ, chậm rì rì xoay người, đưa lưng về phía Hạ Hầu Khâm chuẩn bị thay đồ bơi.
Hạ Hầu Khâm xuyên thấu qua khe hở thấy tiểu học muội tựa hồ không sợ hãi, thở dài một tiếng nắm mắt lại tự trấn an ' phi lễ chớ nhìn"
Lúc này, đột nhiên nghe thấy Nam Sơ Hạ mở miệng nói;
"Có người sao?"
Hạ Hầu Khâm lập tức theo bản năng thốt ra
"Không có người " Nói xong, hận không thể lấy búa đập vào cái đầu ngu ngốc của mình.
Hừ, quả nhiên là đồ ngốc, Nam Sơ Hạ trong lòng âm thầm cười gian, gọi người đang lẩn trốn, xem bản tiểu thư như thế nào trừng trị.
"Là anh họ, là Hạ Hầu Khâm học trưởng phải không ?" Nam Sơ Hạ lại nũng nịu hỏi một câụ
"Không phải, không phải anh "