Anh Họ Buông Thả
Chương 127
⬅ Trước Tiếp ➡

Nói xong, chờ không chờ đợi gì Hạ Hầu Triệt nhanh chân chạy đi, nhưng tới cửa lớn hắn còn đánh liều nói vọng lại
" Thất tẩu tương lai, thất ca vì tẩu mà bị thương không tiện chăm sóc bản thân, phiền tẩu chiếu cố xem như đền đáp ơn cứu mạng "
"Xem ra vi huynh hẳn là đem cửu đệ biến thành người câm, để đệ không nói năng bừa bãi"
Nam nhân phía sau đay nghiên, Hạ Hầu Triệt kinh sợ càng chạy càng vội vã, thoáng chốc liền mất dạng. .
' thất tẩu tương lai ... thất tẩu tương lai ...'
Trong đầu Nam Sơ Hạ trong bị bốn chữ này làm cho kinh sợ.
"Cái kia, vương gia... Vừa rồi thuần Quận Vương nói lời nói...
Phục hồi tinh thần lại Nam Sơ Hạ phát hiện trong viện chỉ còn mỗi nàng và
chỉ có bản thân cùng vương gia hai người, đốn thấy có chút xấu hổ, không biết nên làm ra cái gì phản ứng mới tốt, chỉ có thể khiếp sinh sinh cúi đầu, một bên lắc lắc khăn lụa, một bên khô cằn thấp giọng mở miệng hỏi.
"Vừa rồi thuần Quận Vương nói lời nói, chính là mặt chữ thượng ý tứ."
Quá nửa ngày, thấp thẩm giọng nam bên tai vang lên, nói xong, Hạ Hầu Khâm thu hồi luôn luôn giằng co ở nàng đỉnh đầu phát toàn thượng tầm mắt
"Đi thôi."
Khóe miệng gợi lên một ý cười, đem con thỏ nhỏ đang hóa đá dưới đất kéo lên, bước đi. Nam Sơ Hạ trợn mắt há hốc mồm, ngốc ngếch nhìn bàn tay nhỏ bé đang bị bày tay to lớn của hắn nắm chặt, chỉ có thể tùy ý hắn dẫn đi, thất tha thất thiểu theo nam nhân vào phòng ngủ.
Vương gia không phải người
" Cái kia, vương gia, nô tì cảm thấy, ngàii vẫn là tốt nhất tìm một người đáng tin cậy đến chăm sóc, chẳng hạn như Phú Quý, cậu ấy rất thích hợp, như vậy sẽ tốt hơn, chính ngài cũng đã chứng thực qua khả năng của cậu ấy. Nô tì tay chân vụng về sợ sẽ làm Vương gia thêm chán ghét, không vui" Nam Sơ Hạ sợ hãi nhìn Hạ Hầu Khâm, rụt lui bả vai, nhỏ giọng đề nghị.
Hạ Hầu Khâm chậm rãi cúi người, cúi đầu nhìn nàng,nó rõ từng chữ một
"Người khác ta không cần, ta chỉ cần nàng"
Ngữ khí chắc nịch làm Nam Sơ Hạ ngạc nhiên , nhịn không được ngẩng đầu, thiếu chút lại đem đầu đụng phải cằm của Hạ Hầu Khâm.
"Vương... Vương..." Nam Sơ Hạ vương nửa ngày, lại nghẹn không ra 1 chữ nào.
Vương gia hắn từ lúc nào lại tiến sát gần nàng như vậy, còn dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, trong lòng nàng đúng là có hơi bối rối...
"Vương gia, ngài... có đói không? Hiện tại không còn sớm, nô tì đi gọi nhà bếp chuẩn bị" Nam Sơ Hạ nói sang chuyện khác, muốn phá đi bầu không khí ái muội giữa 2 người.
"Không cần ở trước mặt ta xưng là nô tì. Còn nửa, còn nửa ta từng thấy qua nàng nấu cháo, như vầy đi, nàng nấu cho ta một bát xem như là tỏ thành ý ta cứu nàng"
Hạ Hầu Khâm bắt đầu triển khai chiến thuật, muốn hưởng thụ một chút ' tư vị tình yêú . Chính là hiện tại từng câu từng chữ của hắn nói ra hoàn toàn không để lộ ra chút ý tứ gì.
" Nấu cháo?"
Được rồi... Ai bảo hắn là vương gia, còn là ân nhân cứu mạng. Chỉ nấu 1 bát cháo cũng chẳng khó khăn gì, Sơ Hạ tuy là tay chân vụng về nhưng mà ít gì cũng từng làm qua nàng tin là nàng sẽ làm được.
" Nô.. à thần đi nấu ngay ạ"
Sơ Hạ nhìn Hạ Hầu Khâm nói, nhanh chóng xoay người hướng nhà bếp mà chạy. Dõi theo bóng lưng Sơ Hạ, Hạ Hầu Khâm khóe môi nhẹ nhàng cong lên. Còn muốn trốn? Dù sao nàng cũng đã nghe hắn bày tỏ tâm ý cũng như ý định không cho nàng trốn thoát.
'Khuông '
'Phanh '
'Làm '
"A..."


⬅ Trước Tiếp ➡