Anh Họ Buông Thả
Chương 128
⬅ Trước Tiếp ➡

Trong phòng bếp tình hình xem ra căng thẳng, xung quanh chẳng khác gì bãi chiến trường, thanh âm nồi niêu chén bát rơi loảng choảng đinh tai, kèm theo tiếng thét chói tai của Sơ Hạ...Hạ Hầu Khâm thở dài, buông sách trong tay xuống, đi đến phòng bếp xem tình hình..
Kết quả đi đến phòng bếp vừa nhìn thấy quang cảnh trái tim hắn sắp ngừng đập, chỉ thấy con thỏ nhỏ ngơ ngác giữa đống hỗn độn, mảnh vỡ vụn trên đất, khói bụi ngập tràn, bản thân Sơ Hạ tay còn bị chảy máụ
"Ngu ngốc Sao lại cắt vào tay?"
Thấy nàng bị thương, Hạ Hầu Khâm vội vàng bước đến cần lấy ngón tay đang chảy máu của nàng đưa vào trong miệng liếm.
"Đaụ.."
Nam Sơ Hạ thở nhẹ một tiếng, đôi mắt hàm chứa nước mắt đột nhiên trợn to...
Nàng, nàng không có nhìn lầm đi, hắn như vậy lại ngậm lấy ngón tay nàng, khoảng cách 2 người gần như vậy, chỉ cần ngẩn đầu cơ hồ có thể chạm môi nhaụ. mà hắn lại đang ngậm tay nàng, ôn nhu liếm đi dòng máu đỏ, dịu dàng cẩn trọng làm trái tim thiếu nữ như sắp tan chảy..Mỗi khi gần hắn là Sơ Hạ cảm giác bản thân rất khó kiểm soát,.chẳng biết phải làm thế nào?
"Vương gia... Cái kia. thần không sao."
Đối với Nam Sơ Hạ lời nói ngoảnh mặt làm ngơ, Hạ Hầu Khâm đem nàng kéo đến phòng ngủ, lấy trong tủ ra lọ thuốc bôi lên tay nàng.
"Vương gia... Cám ơn"
Nam Sơ Hạ ngồi ở mép giường, nhìn nam nhân cẩn thận giúp nàng xử lý vết thương trong lòng không khỏi ngọt ngào.
" Sao có nữ nhân vụng về như nàng chứ? Nấu cháo mà còn cắt vào tay"
Hạ Hầu Khâm xử lý hoàn miệng vết thương, ngẩng đầu một mặt không vui hướng tới Nam Sơ Hạ rít gào.
Ngón tay đau đến đòi mạng, đem phòng bếp của hắn như muốn đốt sạch, cảm giác uể oải lập tức liền bừng lên, Nam Sơ Hạ cái mũi đau xót, hốc mắt liền lập tức đỏ lên,
"Không được khóc Đừng khóc, ta sẽ đau lòng" hắn nói.
"Thần..thần không phải cố ý."
Nam Sơ Hạ nỗ lực hít vào, nghĩ đem nước mắt nuốt vào nhưng ai ngờ lại chảy ra như suối?
"Thần.. thần chưa thạo việc nấu nướng cho nên mới làm hỏng"
Vương gia không phải người
Hạ Hầu Khâm vẻ mặt hắc ám, rồi mới dùng cánh tay không bị thương bắt lấy Sơ Hạ đặt nàng nằm trên giường.
"Vương vương vương... Vương gia, ngài ngài..."
Nam Sơ Hạ phát hoảng, muốn dùng sức đẩy hắn, lại sợ đụng tới vết thương trên vai Hạ Hầu Khâm, chỉ còn cách lảng tránh muốn từ trên người hắn thoát khỏi.
"Đừng nhúc nhích..."
Hạ Hầu Khâm cúi đầu thật sâu nhìn nàng
" Nàng cả ngày đều làm hỏng việc của ta, nhưng mà nàng lại làm tâm tình bản vương vui vẻ. Mà chuyện đó nàng cũng đã từng nghĩ qua, bất quá nàng không dám đối với ta làm, vậy thì để ta làm."
Khoảng cách giữa 2 người chỉ có một tấc, nhiệt khí mỗi khi Hạ Hầu Khâm mở miệng đều trực tiếp phả trên mặt nàng làm nàng cả người run rẩy.
"Vương... Vương gia... Thần.. Thần..ngài muốn làm cái gì... Cái gì?" Không khỏi trợn to hai mắt, Nam Sơ Hạ lắp bắp muốn biết đáp án.
"Nếu nàng đã hỏi, thì tiếp theo ta sẽ cho nàng biết "
Hạ Hầu Khâm mang theo một tia tà mị ý cười, con ngươi bình thường khiếp người trở nên nồng liệt sâu thẳm, nhiễm lên vài phần sắc thái tình dục. Cúi đầu, hắn không khỏi phân trần phủ trên đôi môi anh đào ngăn chặn mấy lời càm ràm chẳng lọt tai.
Nụ hôn tràn ngập dụ hoặc ma lực cùng không ngừng cường ngạnh đoạt lấy.
"Ưm..ưm.."
Nam Sơ Hạ bị hắn hôn bất ngờ thì phát hoảng muốn giãy dụa lại bị Hạ Hầu Khâm một phen chế trụ căn bản không thể nhúc nhích.


⬅ Trước Tiếp ➡