Anh Họ Buông Thả
Chương 129
⬅ Trước

Đầu lưỡi hắn hướng trong khoang miệng Sơ Hạ bá đạo xâm nhập, mặc kệ nàng như thế nào nổ lực phản kháng nhưng cái lưỡi đã sớm bị hắn ngậm lấy mút mát. Hơi thở mãnh của liệt nam nhân ôn nhu lại cường hãn xâm nhập khoang miệng nàng.
Môi bị ma sát, Nam Sơ Hạ chỉ cảm thấy cánh môi mình tê dại, máu toàn thân đều dồn về phía đầu, làm Sơ Hạ run rẩy không ngừng . Nàng chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng vô cùng, trời đất xoay chuyển mặc tình bị nam nhân tùy ý đòi lấy.
Nàng rất sợ hãi, loại cảm giác chưa bao giờ từng trải qua, nàng muốn né ra, sợ hãi tiếp tục trầm luân.
Giãy dụa dùng tay chống đẩy trên người hắn, lại không cẩn thận đem hai tay chạm đến miệng vết thương.
"Suỵt đaụ."
Hạ Hầu Khâm buông môi nàng, nhíu mày nén đaụ
"A... Vương gia, thực xin lỗi. Thần, thần không phải cố ý."
Nam Sơ Hạ nhận thức bản thân làm hắn đau, nàng áy náy nhìn Hầu Khâm khéo mắt hơi hơi phũ màng sương mỏng. Dù sao hắn bin trọng thương, đều là vì bảo vệ nàng.
"Không phải cố ý, nàng biết rõ ta vì nàng mà bị thương, hiện tại chỉ hôn nàng một chút nàng lại rũ bỏ ơn cứu giúp "
Hạ Hầu Khâm ra vẻ không vui trừng mắt nhìn Nam Sơ Hạ.
"Nhưng là... Nhưng là... Khả là chúng ta như thế làm là không đúng. Vương gia người làm như thế bảo thần sau này làm sao dám lấy ai."
Rõ ràng người chịu thiệt thòi là nàng, người đuối lý là hẳn mới đúng, vì cái gì hắn lại đổ lên người nàng. Nam Sơ Hạ nơm nớp lo sợ nhìn Hạ Hầu Khâm nhợt nhạt mở miệng.
"Nhưng nhị cái gì, nàng muốn gả cho ai? Nàng trước giờ chưa từng tiếp xúc với nhiều người, bên ngoài nam.nhân đều lừa tài lừa sắc không bằng nàng gả cho ta. Ta địa vị tôn quý lại rất biết chăm sóc người khác.
Vương gia ngài có phải bị yêu quái nhập vào không?? nói cái gì là 'Ôn nhu săn sóc? Địa vị tôn quý ?
" Chẳng lẽ nàng đối ta lời nói có hoài nghi?"
Thấy Nam Sơ Hạ trong mắt mãnh liệt hoài nghi, Hạ Hầu Khâm trong mắt lại tránh qua nhất đạo hàn quang.
Nam Sơ Hạ bị dọa cả người run lên
"Không, không có..."
Nàng nhỏ giọng nói, mặc dù có đầy rẫy bất mãn, nhưng là nàng một chữ cũng không dám nói.
"Không ý kiến là tốt rồi. Ta đang bị thương, nàng nhanh chút cởi áo." Hạ Hầu Khâm không kiên nhẫn thúc giục.
"Cái gì Vì sao muốn cởi áo " Nam Sơ Hạ nhất thời há hốc mồm, nắm chặt vạt áo trước ngực, nhắm thẳng đầu giường chui xuống , muốn chạy trốn, lại bị hắn cả người ngăn chặn.
"Động phòng "
Nhìn mắt Nam Sơ Hạ, Hạ Hầu Khâm con ngươi sâu không thấy tâm cơ.
"Động phòng " Nam Sơ Hạ bị 2 chữ này dọa sợ tới mức cả người nhất thời hóa đá.
Hạ Hầu Khâm xem một mặt ngốc ngây người của Nam Sơ Hạ cũng không nói chuyện, nhíu mày, trực tiếp dùng tay trái cởi bỏ thắt lưng.
"A... Cứu mạng a..."
Cái này nhưng là quá sức tưởng tượng , Nam Sơ Hạ quá sợ hãi thét chói tai.
"Kêu cái gì mà kêu? Nam Sơ Hạ, chẳng lẽ gả cho ta nàng không đồng ý?"
Hạ Hầu Khâm từ trên cao nhìn xuống Sơ Hạ , tuy rằng trên mặt không có biểu tình nhưng mà trong giọng nói rõ ràng là mất hứng.
"Nàng xem trà nàng pha so với nước tiểu dã miêu còn khó uống hơn, bảo nàng nấu cháo nàng đốt cả nhà bếp,sai nàng đi phòng bếp kiểm kê thì hại bản vương vì cứu nàng mà bị thương...Nàng vô năng như thế ta đều không có ghét bỏ, ngược lại đem nàng cưới vào cửa , có thể nói bản vương hy sinh rất lớn . Hiện tại ta chỉ là muốn cùng nương tử động phòng, trên người nàng chắc có duy nhất 1 khả năng là làm ấm giường vậy mà còn tỏ ra không tình nguyện. Nàng đối đãi ân nhân cứu mạng như vậy sao? Hay là nàng vốn không có ý xem trong bản vương?
🔈🔈🔊🔊 tình hình bản cover tới đây là end, nên sắp tới 1 là mình sẽ edit bộ khác 2 là sẽ chuyển thể một truyện tranh mình đang đọc thành truyện chữ theo cách viết của mình. Mn thích 1 hay 2 😊😊😊
⬅ Trước