⬅ Trước Tiếp ➡

“… Đừng nói thẳng ra như vậy chứ.” Lý Miêu Miêu nguýt hắn một cái, lại xoa đầu Ôn Nghi Niên đã xấu hổ đến đỏ mặt vì nghe cuộc đối thoại giữa hai người, ngẩng đầu nhìn xung quanh câu lạc bộ, hỏi Hách Phi “Leader đâu? Mấy ngày rồi không thấy mặt, hoạt động chào mừng thành viên mới cũng không xuất hiện, thật hết nói nổi.”
“Đang yêụ” Hách Phi nói.
“Yêu ai?” Lý Miêu Miêu ngẩn người, “Chẳng phải cậu ta đã chia tay rồi sao?”
“A.” Hách Phi đang nghịch di động, lơ đãng đáp một tiếng, đột nhiên hắn giật mình, quát ầm lên “Đm có người Trong phòng trong phòng, ai chạy tới cứu tao với… Đám rác rưởi kia đừng đến đây, chết bố mày rồi ”
Hắn tức giận đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nói “A, Hình Dã à? Đang đắm chìm trong bàn tay bảo bối với một tình yêu mãnh liệt.”
“…” Lý Miêu Miêu trầm mặc một chút, “Chúng ta có thể đừng mở miệng là nói những chuyện bậy bạ không? Còn có trẻ nhỏ ở đây đó.”
Hách Phi “…” Quá là oan uổng.
Trước đó vài ngày, Hình Dã đúng là đang yêu cuồng nhiệt, liên tục giam mình vài ngày trong phòng vẽ tranh, đơn phương giao lưu tình cảm với tình tay trong mộng.
Nhưng mà đôi mắt không thể so sánh với máy ảnh.
Cậu cố gắng nhớ lại, cũng tìm không ít vật tham chiếu, nhưng vẽ rồi lại vẽ, hình dáng đôi tay kia càng ngày càng mơ hồ. Cuối cùng, trong trí nhớ của cậu chỉ còn lại nốt ruồi như ánh sao đêm phát sáng giữa lòng bàn tay trắng nõn.
Vì thế, Hình Dã thất tình.
Cậu ngồi trên ghế ở đại sảnh bệnh viện thú y, lưng dựa lên thành ghế lạnh lẽo, buông mắt xuất thần nhìn chằm chằm hình xăm trong lòng bàn tay, chứng kiến tình yêu ngắn ngủi của cậu, chậc chậc lưỡi.
Đm.
Vì sao lại không nhớ ra? Cặn bã Đúng là một tên đàn ông cặn bã
Đang vô cùng đau đớn tự kiểm điểm bản thân, di động trong túi chợt vang lên, cậu chậm rãi lấy di động ra xem, là Hách Phi nhắn tin.
Phi Phi “Leader, hội đón người mới mày đừng có quên.”
Cậu nhắn lại một cái emoii “Ok”.
Tắt hết đống thông báo do được thành viên trong các group tag, cậu thong thả trả lời “Xin lỗi, trong trường hơi kẹt xe.”
Nửa năm trước, đàn anh sáng lập “Câu lạc bộ nghệ thuật biểu diễn” tốt nghiệp. Câu lạc bộ bầu cử leader mới, không biết ai nhanh tay điền tên Hình Dã, lúc công bố kết quả, thậm chí còn chưa bắt đầu bỏ phiếu, mọi người đã ồn ào tỏ vẻ không hề dị nghị với kết quả này.
Vì thế, Hình Dã – tuy không ở đó nhưng đã được bầu làm trưởng câu lạc bộ một cách đầy mơ hồ – đành cam tâm, vui lòng tiếp nhận nhiệm vụ.
Nữ bác sĩ mặc áo blouse đẩy cửa bước ra, nhẹ nhàng đưa cho cậu một cục lông trắng “Băng bó xong rồi. Chân không có vấn đề gì lớn, về nhà nên cho ăn nhiều dưa chuột và dầu cá, trong thời gian ngắn tốt nhất là không nên nuôi thả.”
Càng tới giữa thu, thời tiết càng lạnh hơn.
Hình Dã kéo áo khoác tránh bị gió thổi thẳng vào người, đầu đội mũ rộng vành màu đen, vành mũ được cậu kéo xuống rất thấp, chỉ để lộ nửa dưới khuôn mặt được nền mũ đen tôn lên nhìn càng trắng mịn hơn… Cậu cúi đầu đi rất nhanh, một phiến lá đỏ rơi xuống vai cậu rồi lại bị luồng không khí cuốn theo khi thân thể cậu chuyển động thổi bay, hòa vào một mảnh khô vàng dưới chân.


⬅ Trước Tiếp ➡