⬅ Trước Tiếp ➡

Bé cưng trong ngực không an phận nhích tới nhích lui, Hình Dã lo đụng tới cái chân đang đau của nó, hơi hơi cong lưng, cẩn thận dùng cả cánh tay nâng thân thể nho nhỏ của nó lên. Xa xa phía sau vang lên tiếng người kêu tên cậu, cậu vô thức bước chân nhanh hơn.
Cúi đầu đi không chú ý, cậu bất cẩn đâm vào một người đi trước.
Hình Dã đưa tay đè lại cái mũ suýt thì rơi xuống, ngẩng đầu, một đường parabol tỏa ra ánh sáng nhạt vừa vặn xẹt qua trong tầm mắt cậụ “Phanh” một tiếng, một chiếc di động màu đen rơi cách đó một mét, bị kẹt rồi nằm im trên đường nhỏ trải đá vôi, ánh sáng trên màn hình vỡ vụn cũng tắt hẳn.
“… Xin lỗi.” Hình Dã phản ứng rất nhanh, cậu vội vàng đi qua ôm bé cưng trong ngực ngồi xổm xuống, không đợi người kia phản ứng đã giơ tay giúp anh nhặt di động lên, sau đó, một bàn tay trắng nõn thon dài duỗi qua trước mặt cậụ
Móng tay cắt gọn sạch sẽ, ngón tay thẳng dài, bên dưới lớp da trắng nhợt còn thấy rõ được những đường gân xanh dịu mắt, và một nốt ruồi nhỏ nhắn xinh xắn trong lòng bàn tay.
Nhất thời, đại não của Hình Dã trống rỗng trong vài giây, dường như cả không khí cùng những ngọn gió rất nhỏ đang vờn quanh người cậu cũng đã ngừng lưu động.
“Em không sao chứ?” Giọng một người đàn ông vang lên, trầm thấp mà dịu dàng.
Lúc này, Hình Dã mới thong thả ngẩng đầu, mắt cậu có chút dại ra, có chút mờ mịt, còn có chút bất ngờ đến khó tin khi chạm mặt tình yêu lần nữa.
Người đàn ông đối diện nhìn thấy mặt cậu, trong đôi con ngươi đen sâu thẳm lóe lên một tia kinh ngạc, rất nhanh, khóe môi anh gợi lên một đường cong nhu hòa, âm điệu cũng hơi cao lên “Là em à.”
Hình Dã không nói chuyện, cũng không động đậy, ngẩn ngơ nhìn người trước mặt.
Ôn Thừa Thư nhìn người đang sững sờ trước mặt, chần chờ vươn tay, lắc lắc trước mặt cậu “Bạn học? Em có khỏe không?”
Chỉ thấy đôi mắt người trước mặt tỏa sáng, nhìn chằm chằm vào tay anh, con ngươi nâu nhạt theo tay anh chuyển động lên xuống, trái phải, hệt như một bé mèo cuộn tròn đuôi bị hấp dẫn bởi một cái que dụ mèo cỡ lớn. Ngay sau đó, đuôi mắt dài nhỏ quỷ dị cong lên một chút…
Vẻ mặt luôn không mấy thay đổi của Ôn Thừa Thư từ từ nứt vỡ.
Mà lúc này, đại não trống rỗng của Hình Dã chợt bắn ra một quả pháo hoa rực rỡ, trong đầu chậm rãi hiện lên vài chữ…
Tôi Lại Yêu Rồi
Cậu trai trước mặt rất gầy và cao, lúc đứng thẳng lên còn cao đến đuôi lông mày của Ôn Thừa Thư.
Cậu mặc một chiếc áo gió màu đen dài quá đầu gối, đầu đội mũ vải rộng vành gần như che mất nửa trên khuôn mặt. Da cậu rất trắng, mũi thẳng, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, xương quai hàm sắc nét kéo thẳng tới chiếc cằm thon gọn, môi trên hơi mỏng còn cong nhẹ tạo thành một gợn môi cực kì mềm mại. Ôn Thừa Thư nghĩ đến cảm giác cao cấp mà các tạp chí thời thượng thường nhắc đến, ngoại hình của cậu trai trước mặt còn đẹp hơn người mẫu lai từ Pháp được công ty của anh thuê với giá cao về làm người mẫu đồ nam.
… Đáng tiếc có vẻ đầu óc không được bình thường. Ôn Thừa Thư có chút tiếc hận nghĩ.


⬅ Trước Tiếp ➡