⬅ Trước Tiếp ➡

Nhìn trộm bị bắt quả tang, Hình Dã nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Cậu ngồi xổm quay lưng về phía Ôn Thừa Thư, ngón tay nhẹ nhàng điểm lên cái mỏ hồng hồng của chim nhỏ, nửa thật nửa giả nhỏ giọng khiển trách “Con chim nhỏ này, đúng là uổng công cứu mày Cái tay đẹp như vậy mày cũng mổ được, bé hư ”
Chim nhỏ bất mãn, định há mỏ mổ liền bị Hình Dã nhanh tay nắm cái mỏ lại “Còn muốn mổ tao? Mày đúng là muốn ăn đòn mà ”
Đến khi Hình Dã giáo huấn xong, chim nhỏ mới tủi thân rụt cổ vùi đầu vào cơ thể đầy lông xù, chỉ lộ ra một đôi mắt nhìn cậu chằm chằm, quanh mắt nó là một vòng lông tơ màu đỏ, làm nổi bật con mắt trong veo to như hạt đậu, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương.
Hình Dã nhìn lại, chỉ một lát sau, cậu đã bị sự đáng yêu của nó làm yếu lòng.
Ôn Thừa Thư cúp điện thoại, lúc cầm di động đi tới, anh liền thấy Hình Dã đang dùng chóp mũi vểnh lên của mình dụi dụi chọt chọt cục bông bé bé trong lòng bàn tay, hình ảnh nhìn có chút buồn cười.
Ôn Thừa Thư không muốn cắt ngang thời điểm một người một chim đang thân mật, an tĩnh đứng bên cạnh đợi trong chốc lát, chờ Hình Dã chú ý tới anh, anh mới trả lại di động “Cám ơn.”
Hình Dã đứng dậy, nhảy xuống từ bồn hoa, cầm lấy di động, dùng rất nhiều nghị lực mới có thể dời mắt ra khỏi đôi tay đang duỗi ra trước mặt. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, có chút hối lỗi “Xin lỗi, anh dùng di động loại gì, tôi đền cho anh một cái mới…”
Ôn Thừa Thư thản nhiên cười, giọng điệu ôn hòa lại xa cách “Không cần.”
“Không thì tối nay tôi mời anh một bữa cơm.” Hình Dã nhìn anh, cố gắng ra vẻ đáng thương, “Anh xem, vừa rồi nó còn mổ anh…”
“Thật sự không sao.” Ôn Thừa Thư nhẹ nhàng ngắt lời, anh nở nụ cười khách sáo, “Buổi tối tôi còn có việc, không cần phải mời cơm đâụ”
Hình Dã như đã có chuẩn bị, Ôn Thừa Thư vừa nói xong, cậu lập tức tiếp lời “Vậy anh cho tôi số điện thoại đi, nếu sau này có cơ hội…”
Ôn Thừa Thư lấy cái di động bị rơi vỡ trong túi ra, đưa tới trước mặt cậu, bình tĩnh đáp “Thật xin lỗi, tôi không nhớ số.”
“…” Hình Dã bế tắc, u oán nhìn người đàn ông trước mặt.
Đm, tay thì đẹp mà sao người lại cứng rắn như thế.
“Anh?” Ôn Nghi Niên chạy đến từ khu vực hoạt động của các câu lạc bộ trong trường cách đó không xa, cong lưng thở hồng hộc trước mặt hai người, “Anh đến khi nào? Sao không nói trước với em một tiếng?”
“Anh đi công tác, thuận tiện ghé qua thăm em một lát.” Ôn Thừa Thư kéo tay áo, nhìn thoáng qua đồng hồ, thấy thời gian cũng không còn sớm lắm liền nói, “Muốn ăn gì không?”
“A…” Ôn Nghi Niên có chút khó xử, “Anh, hôm nay các anh chị trong câu lạc bộ mở tiệc đón người mới cho em, em không đi với anh được rồi…”
“Tiệc đón người mới?” Hình Dã đang đứng bên cạnh đột nhiên chen miệng vào, “Cậu vào câu lạc bộ nào?”
Ôn Nghi Niên nói “Câu lạc bộ biểu diễn nghệ thuật.”
Ôn Thừa Thư hơi nhướn mày, dùng giọng nói bình tĩnh lặp lại một lần nữa “Biểu diễn nghệ thuật?”


⬅ Trước Tiếp ➡