Chương 14
“Bé cưng, chị gửi em phương thức liên lạc của tất cả các thành viên trong câu lạc bộ nha, em nhớ lưu lại.” Lý Miêu Miêu vừa cúi đầu gửi phương thức liên lạc vừa nói, “Tuy rằng không có nhiều người, nhưng chị dám cam đoan với em, câu lạc bộ của chúng ta là câu lạc bộ có tinh thần nhóm nhất, vào đây rồi thì đều là người một nhà, sau này có chuyện gì như chuyển nhà, bắt kẻ thông dâm, tụ tập đánh nhau, đi giành bạn gái, cho dù là cái gì, chỉ cần nói với anh chị một tiếng, không có anh sẽ có chị bất bình cho em.”
“Lý Miêu Miêu cậu lại nói nhảm cái gì vậy? Chụy không đánh nhau đâu, rất tục tằn.” Từ cửa truyền đến một giọng nói hơi chói tai, hẳn là do cố ép giọng xuống, có lẽ là Vương Thần mới từ phòng tập gym về. Cho dù thời tiết rất lạnh, hắn cũng chỉ mặc một cái áo ba lỗ mỏng nhìn xuyên thấu ngực, cơ 2 đầu vừa to vừa chắc nịch lộ ra bên ngoài. Vương Thần đi vào, tay tạo dáng Lan Hoa Chỉ , liếc mắt đưa tình với người mới trong phòng “Nhưng nếu là bắt gian thì được, câu lạc bộ của chúng ta chuyên nghiệp lắm nha.”
Cơ 2 đầu, hay dân gian còn gọi là chuột
Tay tạo dáng Lan Hoa Chỉ là tay thế này
Ôn Nghi Niên khiếp sợ nhìn người đàn ông cơ bắp đầu đinh trước mặt, hắn ta đá lông nheo với cậu, đôi lông mày rậm được tỉa rất sạch sẽ, khéo léo. Cậu lập tức cảm thấy mình có hơi bất lịch sự, luống cuống cúi đầu, xấu hổ nói “Em… em còn chưa có bạn trai…”
“A, thật sao?” Vương Thần ngay lập tức trở nên hăng hái, đi đến nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn có chút ú ú như con nít của cậu “Gọi ông xã một tiếng xem nào.”
Ôn Nghi Niên giật mình mở to mắt nhìn hắn, Vương Thần không nhịn được nở nụ cười, Lý Miêu Miêu giơ tay đẩy hắn ra “Cậu cút ra cho tôi, nếu ngày mai bé cưng không đến nữa, tôi cắt đầu cậu làm bồn tiểu cho tôi đấy.”
Vương Thần chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng, rụt cổ xám xịt đi ra phía sau tìm Hách Phi, “Phi Phi, cùng chơi game không?”
“Đừng quan tâm đến cậu ta” Lý Miêu Miêu cười với Ôn Nghi Niên, “Cậu ấy đùa em thôi.”
Ôn Nghi Niên mất tự nhiên gật đầu, cúi đầu ngoan ngoãn lưu phương thức liên lạc mà Lý Miêu Miêu gửi đến. Hắn vừa lưu xong tên “Trưởng câu lạc bộ”, điện thoại di động đột nhiên hiển thị có cuộc gọi đến… giữa màn hình đang sáng lên là mấy chữ “Trưởng câu lạc bộ”…
Ôn Nghi Niên hoảng sợ, tay run lên, suýt nữa làm rớt điện thoại. Cậu tưởng mình vừa gọi nhầm vào dãy số lúc nãy. Ổn định tay, cậu mới run rẩy nghe điện thoại, khẩn trương nói xin lỗi, phía bên kia lại mở miệng trước “Nghi Niên, là anh.”
Ôn Nghi Niên chậm rãi mở to hai mắt, xác định đây là số điện thoại của trưởng câu lạc bộ, lúc này mới không thể tin nổi, nhỏ giọng đáp lại “… Anh?”
“Em đang ở đâu vậy?” Ôn Thừa Thư ghé mắt nhìn thoáng qua Hình Dã đang ngồi xổm bên bồn hoa chơi chim, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía anh, “Ừ, điện thoại của anh hỏng rồi, đang mượn của người khác.”